Chào bạn!      
Cảnh sát toàn cầu 
Nỗi đau của một người lấy phải vợ là "hàng độc"
10:27:00 17/08/2011
Bố mẹ tôi lên thăm cháu, khi ra về bà thông gia đang đóng tã cho cháu vội ra tiễn. Cô ấy giật giọng gọi mẹ trở lại nói việc gì phải ra chào nhà ấy. Tôi gần như phát điên, từ trước đến giờ tôi có một lời nguyền là không bao giờ đánh phụ nữ, cho dù vợ tôi mới sinh con nhưng thực sự những gì cô ấy làm rất đáng nhận một cái tát.

Chỉ 6 tháng nữa là tôi sẽ có nhà mới, chỉ cần nghĩ đến điều đó, một cảm giác lâng lâng hạnh phúc lập tức dâng tràn trong tôi. Mặc dù đó chỉ là một căn hộ khu chung cư ven Hà Nội, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi có một tổ ấm đúng nghĩa cho riêng mình. Tôi sẽ tạm biệt những tháng ngày trầy trật thuê nhà rồi chuyển nhà triền miên mỗi khi bị chủ đòi. Nhiều khi không giấu được cảm xúc, tôi thường mỉm cười một mình khiến cô vợ đang mang bầu 4 tháng tưởng tôi có bồ. Tôi hỏi vợ đã có kế hoạch mua sắm đồ đạc gì chưa thì cô ấy gầm gừ rằng còn dành tiền mua sữa cho con rồi lảng ngay sang chuyện khác.

Chúng tôi đều là những người ngoại tỉnh lập nghiệp tại Hà Nội. Tôi là một kỹ sư cầu đường quê tại Hải Dương, còn vợ tôi  là nhân viên của một công ty truyền thông quê ở Thanh Hóa. Sau gần 10 năm miệt mài làm việc và tích cóp, chúng tôi có một khoản tiền kha khá.

Thật may mắn, cậu em vợ là nhân viên của một công ty xây dựng nên có vài suất mua nhà chung cư giá gốc. Tôi bàn với bố mẹ bán mảnh đất ở quê cùng góp tiền mua nhà. Số tiền đó bố mẹ tôi sẽ hỗ trợ thêm cho vợ chồng tôi đủ mua được một căn hộ. Thế là chúng tôi đặt mua 2 căn hộ cạnh nhau, một cho bố mẹ tôi và một cho vợ chồng tôi. Chỉ có điều là cả 2 căn hộ đó đều đứng tên cậu em vợ. Chuyện này đối với tôi cũng không phải là vấn đề lớn lắm bởi vì cậu em có một vị trí tương đối trong công ty và là người có uy tín.

Những cảm giác lâng lâng của tôi bắt đầu bị những trục trặc trong gia đình làm ảnh hưởng. Đó là những ngày vợ tôi mang bầu đến tháng thứ 7, cô ấy bắt đầu nặng nề và mệt. Tôi phải cầu cứu mẹ tôi lên Hà Nội để hỗ trợ việc nhà. Mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh từ đó. Vợ tôi luôn phàn nàn những món ăn do mẹ tôi nấu không hợp khẩu vị của cô ấy, rồi những vật dụng trong nhà luôn bị xáo trộn do tính của mẹ tôi không cẩn thận cho lắm.

Tôi đã phải nhiều lần giải thích: "Mẹ từ nhỏ đến giờ ở quê nên quen với lối sống đó rồi, bây giờ sống cuộc sống chật chội ở Thủ đô nên mẹ chưa quen. Mới cả mẹ lên giúp đỡ mình là điều quý nhất, em thích ăn những món gì thì hướng dẫn để mẹ nấu. Nếu vẫn chưa ưng ý thì em ra chợ mua đồ ăn sẵn về là xong. Còn những chuyện lặt vặt như mẹ để đồ bừa bãi thì anh sẽ dần dần góp ý, mới cả đó cũng chỉ là chuyện lặt vặt, em không nên để bụng làm gì".

Vợ tôi tỏ vẻ miễn cưỡng nghe lời nhưng đến một hôm cô ấy nằng nặc đòi tôi thuê người giúp việc chứ không thể chịu đựng được mẹ tôi nữa. Tôi hỏi lý do thì cô ấy kéo tôi xềnh xệch vào nhà vệ sinh, chỉ vào chậu quần áo đang ngâm trong chậu. Cô ấy nói rất to cố ý để cho mẹ tôi đang ngồi trò chuyện với mấy bà hàng xóm nghe thấy: "Toàn quần áo xịn mà ngâm vào nước rửa rau thế này thì mặc làm sao được. Anh thấy chưa, còn nguyên cả những mẩu rau vụn bám vào, ố hết màu vải rồi. Toàn của hàng đống tiền, thà thuê "ô sin" còn hơn".

Tôi giật mình, thì ra mẹ tôi tiết kiệm tận dụng nước rửa rau lần cuối để ngâm quần áo. Tính các cụ vẫn thế, chắt bóp để nuôi con từ cái thời đất nước còn nghèo khó cho đến tận bây giờ tính đó đã "ngấm vào máu", con cháu nhắc nhiều lần nhưng vẫn không sửa được. Tôi thấy thương mẹ quá. Tiết kiệm cho con cháu mà hóa ra bị oán. Tôi ngó ra ngoài cửa, dưới gốc cây của sân khu tập thể, mẹ tôi vẫn say sưa trò chuyện với các bà bạn. Thật hú vía, nếu mẹ tôi mà nghe thấy những lời con dâu nói chắc chắn bà sẽ buồn lắm.

Một hôm vợ tôi về muộn vì đi ăn sinh nhật sếp, mẹ nắm tay tôi giọng buồn buồn: "Con ạ, mẹ biết cuộc sống ở thành phố rất khó khăn. Con cũng sắp có con rồi, nhưng mẹ thấy con chưa ra dáng đàn ông đâu. Đàn ông phải như bố con ấy, luôn làm chủ gia đình và được mọi người nể trọng. Con chỉ mải miết làm việc mà chưa biết cách cai quản gia đình, rồi sau này vợ nó sẽ được đằng chân lân đằng đầu. Mẹ thấy nó coi mẹ chẳng ra gì đâu. Những lần về nhà nó gặp mẹ mà không chào hỏi, cắm đầu vào nhà vệ sinh tắm rửa rồi nằm khểnh nói chuyện điện thoại. Mẹ lắng nghe vài lần thì hóa ra toàn chuyện nói xấu nhà chồng. Thôi thì mẹ đây cũng đã già rồi nên không tính làm gì, nhưng con mà để nó tiếp tục như vậy thì sau này con cái nó cũng bị ảnh hưởng, không thiết tha gì với quê hương tiên tổ nữa thì vô phúc lắm".

Tôi nghe lời nói nhẹ nhàng của mẹ mà như bị đánh một cú nốc ao. Quả thật trước nay tôi luôn tự hào rằng lấy được vợ đẹp, rằng mình cũng kiếm được tiền. Tuy so với thiên hạ thì chưa thấm tháp gì nhưng mua được nhà ở Hà Nội thì cũng đáng tự hào lắm chứ. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cô vợ nhỏ nhắn của tôi lại là nguyên nhân gây ra những chuyện sau này làm tôi đau đớn đến quặn người. Mẹ tôi đã cảm giác được điều gì đó ở cô con dâu và kinh nghiệm của một người mẹ đã sống gần hết cuộc đời đã cho bà biết đó là một phụ nữ đem lại bất hạnh cho chồng.

Khi nghe mẹ nhẹ nhàng nói về vợ, tôi cũng khá choáng, nhưng sau đó tôi kịp trấn tĩnh và nghĩ lỗi là do mình không biết dạy vợ. Sau đó, tôi đã dành nhiều thời gian cho gia đình hơn và cảm thấy mọi việc tiến triển tốt. Cho đến một ngày có anh bạn rủ tôi mua giường, anh ta có người nhà thanh lý cửa hàng đồ gỗ, có mấy chiếc giường bằng gỗ tốt muốn bán lại cho người quen. Tôi đồng ý ngay vì cũng muốn có một chiếc giường đàng hoàng trong căn nhà mới.

Khi tôi đang hào hứng khuân đống thang giường vào nhà thì vợ tôi hét toáng lên: "Trời ơi! Nhà cửa bừa bộn thế còn rước đồ về làm gì?". Mặc dù rất bực vì bị cụt hứng, nhưng tôi cố nhẹ nhàng nói với vợ rằng muốn có một chiếc giường khi về nhà mới. Vợ tôi hằm hằm nói rằng không có nhà cửa gì hết, cô ấy đã bán suất nhà đó rồi. Tôi cứ nghĩ rằng vợ tôi trong lúc bầu bí cô ấy hay bực dọc nên nói vậy, nhưng khi hỏi lại thì cô ấy nói rằng hồi đầu năm, cậu em thông báo có người trả giá hời nên quyết định bán luôn.

Tôi chết lặng. Tại sao cô ấy có thể làm được cái việc trọng đại như thế mà không hỏi ý kiến tôi lấy một lời. Sau này khi trách cứ cậu em vợ rằng chuyện bán nhà sao không báo anh một tiếng thì cậu ta trả lời rằng: "Em tưởng anh chị thống nhất với nhau rồi, mới cả chị ấy không muốn ở căn nhà đó vì có bố mẹ chồng ở ngay căn bên cạnh".

Tôi đau đớn không nói được lời nào. Trở về nhà tôi hỏi vợ về số tiền bán nhà thì vợ nói chỉ còn gần một tỷ đồng đang gửi ngân hàng, số còn lại khoảng hai trăm triệu cô ấy đang cho vay lãi. Tôi lại thêm một lần choáng váng nữa, lúc ấy giá nhà chung cư đang tăng chóng mặt từng ngày, cứ cho rằng đòi ngay được số nợ kia thì với một tỷ hai làm sao có thể mua lại được căn nhà mà cô ấy vừa bán đi. Tôi yêu cầu vợ đòi ngay tiền về và lùng sục tất cả các mối quan hệ để mua một căn hộ càng sớm càng tốt.

Sau một tuần tìm kiếm thông tin, tôi quyết định đặt mua một căn hộ ở tận Hà Đông với mức giá 1,4 tỷ đồng nhưng mãi đến năm 2013 mới được nhận nhà. Để mua được nó, tôi phải mượn tạm số tiền mà bố mẹ tôi dành để dưỡng già.

Vợ tôi sinh một bé gái rất kháu khỉnh, niềm vui mới khiến tôi quên đi nỗi đau đớn khi bị vợ qua mặt. Vì bận nhiều việc nên tôi để ông bà ngoại của cháu (đang ở Hà Nội để chăm sóc con) lo việc làm thủ tục giấy tờ cho cháu nhập hộ khẩu về đằng ngoại. Một thời gian sau, khi cầm tờ giấy khai sinh của cháu bé, tôi chết điếng người khi thấy con tôi không mang họ Nguyễn của tôi mà mang họ Lê của mẹ. Tôi chất vấn thì vợ nói rằng con mang họ bố hay họ mẹ đều không vi phạm pháp luật, cô ấy lấy họ Lê cho con vì không thích dòng họ của tôi.

Bố mẹ tôi lên thăm cháu, khi ra về bà thông gia đang đóng tã cho cháu vội ra tiễn. Cô ấy giật giọng gọi mẹ trở lại nói việc gì phải ra chào nhà ấy. Tôi gần như phát điên, từ trước đến giờ tôi có một lời nguyền là không bao giờ đánh phụ nữ, cho dù vợ tôi mới sinh con nhưng thực sự những gì cô ấy làm rất đáng nhận một cái tát.

Công ty tôi đang làm một công trình ở tận bên Lào, tôi xung phong đi cho dù con còn nhỏ. Tôi biết như vậy là không đúng nhưng tôi không thể ở lại dù một ngày nào nữa. Dù sao thì cô ấy còn có bố mẹ đẻ chăm sóc.

Sau 2 tháng tôi mới về thăm nhà, tôi đặt vấn đề ly dị. Cô ấy đồng ý luôn nhưng đặt điều kiện là ngôi nhà tuy chưa được nhận nhưng cũng phải chia 50/50 theo đúng luật. Tôi chấp nhận tất cả, chắc chắn chúng tôi sẽ chia tay. Tôi nhận ra rằng dù có cố níu kéo nhưng tôi chẳng còn gì ở cái gia đình này. Chỉ có điều đau đớn rằng, tôi đã hoàn toàn mất đứa con gái và cô ấy đã gieo vào lòng tôi một cái nhìn hồ nghi về phụ nữ. Dù vẫn biết người như cô ấy là "hàng độc" nhưng cứ lại gần phụ nữ là tôi cảm thấy nỗi đau lại trào dâng. Rất có thể tôi sẽ không thể yêu ai được nữa


Bùi Hiển (ghi theo lời kể của nhân vật) - số 50

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Đại gia và em, ôi ngang trái! (06/11)
     Nước Nga phấn đấu trở thành siêu cường vũ khí trong thế kỷ 21 (06/11)
     Lybia: Chính quyền mới đang đấu đá nhau (06/11)
     Đan Lê: Xuyên qua giông bão (06/11)
     Bạo hành ngược: Con dâu đốt nhà mẹ chồng (06/11)
     Thư của Ly Cuội gửi thiên hạ năm châu (05/11)
     Táng tục chết chung hòm (05/11)
Các bài đã đăng:
     Hé lộ về đội quan bí mật của NATO (17/08)
     Hai phạm nhân giữ kỷ lục về số lần khoác áo tù (17/08)
     Lão mù hơn 60 năm "cạy cửa" người dưng (17/08)
     Cô gái nghèo lang thang giành học bổng Harvard (17/08)
     Tiết lộ mới về "cuộc xâm lăng của người ngoài hành tinh" (16/08)
     Lạ lùng về hội… thôi đánh vợ! (16/08)
     Bà lão lầm lũi dành cả cuộc đời trông nom mộ vua Đinh Tiên Hoàng (16/08)

 

TIÊU ĐIỂM
Đọc lại bức thư tử tù vụ cướp tiệm vàng Kim Sinh
Nguyễn Minh Châu - thủ phạm đã gây ra vụ thảm sát tiệm vàng Kim Sinh (48 Tây Sơn, Hà Nội) vào một ngày mùa hè tháng 7 năm 1999, cướp đi sinh mạng 4 con người trong một gia đình đã phải trả giá bằng bản án tử hình. Vụ án đã khép lại hơn chục năm nay, nhưng những dư âm kinh hoàng mà vụ án để lại thì cho đến tận bây giờ, vẫn là một nỗi ám ảnh không dễ nguôi ngoai.
Đọc lại bức thư tử tù vụ cướp tiệm vàng Kim Sinh
Những chiêu bài lừa đảo và thú ăn chơi của "đại gia chúa chổm"
Chưa hết bàng hoàng trước vụ "nổ" của cặp "đại gia Chúa chổm" Nguyễn Thị Cúc - Nguyễn Xuân Hùng (Phú Xuyên, Hà Nội) thì vụ vỡ nợ khủng mới đây nhất của cặp vợ chồng Phạm Thị Chinh (36 tuổi) và Nguyễn Ngọc Chúc (42 tuổi, ở phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, Hà Nội) như một cơn lốc làm chao đảo hoạt động "tín dụng đen" vốn đã tồn tại rất lâu.
Những chiêu bài lừa đảo và thú ăn chơi của "đại gia chúa chổm"
Hận ghen 10 năm, cụ ông 77 tuổi gây trọng án
Xấp xỉ tuổi tám mươi, ông Phạm Văn Phê (77 tuổi, trú tại thôn Bình Đê, xã Gia Khánh, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương) có thể nói đã nếm trải đủ những thăng trầm của đời người với những "hỉ, nộ, ái, ố". Lẽ ra, giờ này ông đã có thể an hưởng tuổi già, vui thú điền viên bên người vợ tần tảo, gắn bó với ông suốt nửa cuộc đời, là tấm gương cho đàn con cháu, có nếp, có tẻ đều hiếu, nghĩa vẹn toàn… Cơn ghen điên loạn đã khiến cụ ông 77 tuổi mất hết lý trí.
Hận ghen 10 năm, cụ ông 77 tuổi gây trọng án
Từ vụ ăn cắp Vertu 1,8 tỷ đến vụ lấy mạng một "đồng nghiệp"
20h ngày 9/10, đối tượng Nguyễn Đăng Bình, 21 tuổi, ở Hồng Dương, Thanh Oai, Hà Nội đã bị các chiến sĩ Đội 9 Phòng PC45 CATP HCM di lý từ Hà Nội vào TP HCM để phục vụ công tác điều tra. Gần 1 tiếng đồng hồ ngồi cùng xe dẫn giải Nguyễn Đăng Bình ra sân bay Nội Bài, tôi đã có cuộc trò chuyện với nó...
Từ vụ ăn cắp Vertu 1,8 tỷ đến vụ lấy mạng một "đồng nghiệp"
Sao Việt khoe con - hạnh phúc nhuốm màu phiền lụy
Sinh ra trong một gia đình nổi tiếng, là hạnh phúc hay phiền toái? Đôi khi đám trẻ buộc phải trở thành "sao nhí" trong mắt giới truyền thông, chỉ bởi vì chúng là con của các ngôi sao. Thậm chí, có những em bé nổi tiếng sớm tới mức… tuổi thơ bị đánh mất!
Sao Việt khoe con - hạnh phúc nhuốm màu phiền lụy
Chuyện huyền bí ở làng vớt xác chết
Với những người dân làng Cổ Đô, gần như ai cũng có cho mình một vài kỷ niệm về việc đi vớt xác người chết trôi. Người nhiều, người ít, nhưng tất cả đều là những câu chuyện đau thương chẳng ai muốn kể. Công việc của người dân làng Cổ Đô thật vất vả và đẩy hiểm nguy nhưng rất ít khi họ chia sẻ cùng ai.
Chuyện huyền bí ở làng vớt xác chết
Giải mã vụ án "Người đàn bà chết nổi trên sông Tân Hạnh"
Vụ án này đã xảy ra cách đây 3 năm, gây rúng động và sự chú ý đặc biệt của dư luận địa phương bởi tính chất dã man và đê hèn của nó. Hai vợ chồng người con trai đã giết hại mẹ mình rồi chèo xuồng, vứt xác xuống dòng sông Tân Hạnh. Công an tỉnh Vĩnh Long đã vào cuộc, bắt giữ hai vợ chồng Huỳnh Văn Quyên, SN 1962 và Lê Thị Tám, SN 1967, trú tại ấp Tân Hòa, xã Tân Hạnh (Long Hồ, Vĩnh Long) về tội giết người.
Giải mã vụ án "Người đàn bà chết nổi trên sông Tân Hạnh"
Đệ nhất khảm trai xứ Kinh Bắc và câu chuyện về 1.000 bức chân dung Bác Hồ
Tính đến thời điểm này, ở tuổi 35, sau hơn 13 năm khảm chân dung Bác, anh Vinh nhẩm tính đã có khoảng 1.000 bức chân dung lớn nhỏ về Bác do chính tay anh khảm ra và có mặt ở hầu hết mọi miền của đất nước.
Đệ nhất khảm trai xứ Kinh Bắc và câu chuyện về 1.000 bức chân dung Bác Hồ
Người đàn bà bị trừng phạt và những ám ảnh của tội lỗi
Câu chuyện về người đàn bà này có thể là một câu chuyện khiến nhiều người phải bàng hoàng. Bởi cách đây hơn 10 năm, chỉ vì muốn rảnh rang để sống với người tình của mình mà chị ta đã cùng với người tình giết chết đứa con ruột mới hơn 3 tuổi của mình. Hơn 10 năm kể từ sau khi gây ra tội ác kinh hoàng đó, người đàn bà ấy đã sống một cuộc đời của một kẻ bị trừng phạt: bị lương tâm dằn vặt, bị gia đình ruồng bỏ, bị xã hội lên án.
Người đàn bà bị trừng phạt và những ám ảnh của tội lỗi
Lình xình quanh dự án bệnh viện ma 200 triệu USD
Vụ việc về "dự án bệnh viện "ma" 200 triệu USD tại TP.HCM" đã được CSTC đăng tải trên số báo 72 (18/8/2011), tuy nhiên vừa qua CSTC lại tiếp tục nhận được rất nhiều đơn khiếu nại, khiếu tố khẩn cấp của một số người được thi hành án (THA), trong đó nêu lên khá nhiều tình tiết mới liên quan, đặc biệt là bản "Danh sách chi tiền bồi thường… ngày 15/9/2011" đã khiến họ vô cùng bức xúc và gửi đơn khiếu nại đến rất nhiều nơi.
Lình xình quanh dự án bệnh viện ma 200 triệu USD
Một câu chuyện nhỏ về tình yêu thương
Khi Thu Hiền quyết định đứng ra bảo trợ cho một cậu thủ khoa nghèo xứ Huế trong suốt những năm đại học, để cậu bé ấy có thể yên tâm lo chuyện đèn sách, nhiều người đã gọi điện hỏi chị, rằng chị có phải là một “đại gia” giàu có hay không? Sự thực thì chị chỉ là một người phụ nữ trẻ hết sức bình thường.
Một câu chuyện nhỏ về tình yêu thương
Quán phở độc ác và sự hận thù của người lớn
Từ sáng sớm, mùi khói than nồng nặc khiến những cánh cửa sổ hóng gió trời của khu tập thể vội khép chặt. Tiếng các cụ già hàng xóm lọc khọc ho, đứa con trai tôi mới hơn 1 tuổi bỗng trở mình rồi lên cơn ho rũ rượi. Con tôi đã mắc phải chứng hen phế quản do hít phải thứ khói than độc hại này. Khu tập thể của tôi náo loạn bởi một hàng phở mới khai trương được ít tháng.
Quán phở độc ác và sự hận thù của người lớn
Hành trình của người phụ nữ tìm xác chồng tại sòng bạc
Chuyện đánh bạc cầm mạng không còn xa lạ với những con bạc ở các sòng casino dọc vùng biên giới. Mới đây nhất, một con bạc thiệt mạng do không có tiền từ người thân mang qua để chuộc gây rung động giới cờ bạc. Những nạn nhân có tiền trả nợ thoát thân đã đành và cũng có con bạc chết một cách khó hiểu từ lầu cao của sòng bài.
Hành trình của người phụ nữ tìm xác chồng tại sòng bạc
Cha nuốt nước mắt viết đơn xin hiến xác con trai
“Hàng ngày nhìn con trai tôi chết mòn và nhìn áp lực đè nặng lên con dâu mà đau xót không biết làm gì. Tôi có một nguyện vọng, có thể hiến xác con trai tôi để cứu giúp những người đang mắc bệnh nan y cần cứu sống…" - Lá thư ông Phạm Tất Đạt ở số 4 Tôn Đức Thắng, quận Đống Đa gửi cho các cơ quan chức năng bắt đầu bằng những dòng chữ buồn như vậy.
Cha nuốt nước mắt viết đơn xin hiến xác con trai
Người lính già đạp xe đi tìm 1.400 hài cốt liệt sĩ
Với ý nghĩ tìm lại hài cốt những đồng đội xưa đưa về quy tụ với người thân của họ, hàng đêm ông Tiêu Văn Tấn trằn trọc cho những cuộc hành trình tìm về chiến trường xưa. Xuất phát từ đó, bằng đồng lương ít ỏi, ông tích góp lại, đúng vào ngày 27.7.1996 tạm gác lại công việc nhà cho người vợ chăm sóc hai đứa con, ông lên đường tìm kiếm hài cốt cho các đồng đội.
Người lính già đạp xe đi tìm 1.400 hài cốt liệt sĩ
Sự lạ của tuyển sinh đại học
Tuyển vào mẫu giáo, phụ huynh xếp hàng từ nửa đêm. Tuyển vào lớp 1, trò chưa học đã phải thi, căng sức một chọi bốn, chọi năm. Tuyển vào lớp 10, bốn người thi cũng chỉ ba người "lọt". Còn đại học, 8 điểm 3 môn, thí sinh vẫn thành "thượng đế"…
Sự lạ của tuyển sinh đại học
Siêu mẫu Xuân Lan: Người mẫu không đẹp, ai xem?
Trở lại với vai trò giám khảo và MC cuộc thi Vietnam's Next Top Model (phát sóng tối chủ nhật trên VTV3), Xuân Lan tạo nên dư luận trái chiều. Người khen sự thẳng thắn và dũng cảm của chị. Người khác thì nói chị khắc nghiệt và… chặt chém đàn em. Xuân Lan thẳng thắn, chúng tôi chọn siêu mẫu để đọ với thế giới. Người mẫu không đẹp, không hoàn hảo, diễn cho ai xem?
Siêu mẫu Xuân Lan: Người mẫu không đẹp, ai xem?
Sứ mệnh của hệ thống tàu đổ bộ cơ động nhất thế giới
Hiện nay, các tàu đổ bộ mang trực thăng lớp Wasp (ong bắp cày) đang biên chế trong lực lượng Hải quân Mỹ là những tàu đổ bộ lớn nhất thế giới, và cũng là những tàu đổ bộ được thiết kế đặc biệt nhất để sử dụng cả tàu đổ bộ đệm khí và máy bay tiêm-cường kích AV-88 Harrier-2.
Sứ mệnh của hệ thống tàu đổ bộ cơ động nhất thế giới
Khi các ông cụ , bà cụ thi nhau "cải lão hoàn đồng" tìm... xuân
"Kiếm tiền nhiều nhưng sức khoẻ không có chẳng làm được gì", "tạm biệt nỗi khổ khó nói của đàn ông", "một người khoẻ hai người vui"… đó là những quảng cáo với lời lẽ "hồn nhiên như cô tiên" trên các phương tiện thông tin đại chúng về các loại "thần dược" giúp "cải lão hoàn đồng", phục hồi và tăng cường khả năng của quý ông, nhất là các quý ông đã bước sang tuổi ngoại tứ tuần.
Khi các ông cụ , bà cụ thi nhau "cải lão hoàn đồng" tìm... xuân
Bí ẩn vụ thảm sát kinh hoàng trong gia đình quý tộc
Vào một ngày tháng tư của nước Pháp, nơi vừa phải chịu đựng cái nắng gay gắt nhất kể từ năm 1950, tại miền Tây, ngoài cái nắng bất thường ra thì có vẻ mọi thứ đều bình yên, tất cả đều bình thường nhưng hóa ra ở đâu, vào lúc nào cũng đều có những điều bất thường. Một gia đình có 4 người bị giết thảm và 1 người thì biến mất không để lại tung tích.
Bí ẩn vụ thảm sát kinh hoàng trong gia đình quý tộc
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.