Chào bạn!      
Người nổi tiếng 
Đạo diễn Đỗ Thanh Hải.
Đạo diễn Đỗ Thanh Hải: Sếp trẻ chóng già
15:04:00 10/12/2008
Cách đây 5 năm, tôi gặp Đỗ Thanh Hải để hỏi chuyện anh về bộ phim anh đạo diễn. Còn bây giờ, anh nói với tôi về những bộ phim mà anh sẽ sản xuất, trên cương vị một người quản lý. 35 tuổi, quyền Giám đốc Trung tâm sản xuất phim truyền hình Việt Nam (VFC), Đỗ Thanh Hải được coi là một "sếp trẻ" trong một cơ quan Nhà nước.

"Và làm sếp trong một đơn vị sáng tạo nghệ thuật là làm việc trong tư thế luôn sợ bị coi thường, nếu để lòi đuôi sự bất tài, nên mình phải nỗ lực gấp đôi" - Đỗ Thanh Hải nói.

Nếu cạnh tranh bằng… hầu bao, VFC thua là cái chắc

- Anh bước sang công việc quản lý, điều đầu tiên anh muốn thay đổi trong cơ chế của hãng là gì?

- Tôi đặt ra một vấn đề là làm thế nào để đội ngũ sáng tác yêu nghề hơn. Cơ chế nghĩa là gì, nghĩa là làm thế nào để họ có thể làm một việc mà kiếm được nhiều tiền hơn. Nhưng đó chỉ là một phần. Cái quan trọng là tình yêu nghề nghiệp và dám đương đầu với thách thức để khẳng định thương hiệu của cá nhân họ. Khi họ say mê thì có những cái không như ý, họ vẫn vượt qua.

- Nghe có vẻ… mơ hồ anh nhỉ? Làm thế nào, một cách cụ thể, để họ yêu nghề?

- Người nghệ sỹ, nếu biết đánh thức đúng cảm xúc, trái tim của họ, họ sẽ làm được nhiều việc lớn, bằng không có đem tiền ra dụ cũng vô ích. Với một sự thay đổi trong xu hướng phát triển hiện nay, rất nhiều đơn vị sản xuất phim nhưng đội ngũ làm nghề thì còn rất hạn chế.

Có thể mỗi năm chúng ta thấy vài chục đơn vị đăng ký sản xuất phim, nhưng ngược lại, cũng phải vài chục người mới có được một người làm nghề giỏi. Với những người có tâm huyết, có kinh nghiệm và tài năng, nếu chúng ta không đánh thức trong họ thì họ sẽ mai một và nản dần. Đó là điều rất tiếc. Phải đặt họ đúng vị trí của mình. Phải cho họ cái quyền được là chính mình! Nếu chúng tôi không biết cách giữ họ, thì tất yếu họ sẽ đi làm phim với các hãng phim tư nhân. Nhưng họ làm phim đó chưa chắc đã bằng lòng yêu nghề thực sự. Có thể chỉ là công việc để kiếm tiền. Còn nếu chúng tôi biết khơi dậy thì họ sẽ chấp nhận bỏ qua tất cả để làm việc. Tư nhân thì tiền bạc rủng rỉnh hơn và họ sẽ dùng lợi thế này để cạnh tranh với chúng tôi. Và nếu vì tiền thì chúng tôi thua họ là cái chắc.

- Sự gắn kết và sự đồng cảm giữa nhà sản xuất và người làm phim là yếu tố thực sự quan trọng để tạo nên những bộ phim tốt. ở đơn vị của anh có một lợi thế là tất cả những người ở đây đều hiểu nghề rất rõ…

- Tôi chỉ mới bước vào công việc quản lý một năm nay, cũng chưa làm được gì nhiều. Gần đây, tôi mới tham gia mạnh mẽ hơn. Tôi đứng cùng vị trí của những người làm phim, chia sẻ với họ những khó khăn và định hướng sáng tạo bộ phim. Tôi cũng đã trải qua mọi chuyện, vừa làm cho nhà nước, vừa làm thêm bên ngoài để kiếm tiền. Và tôi cũng xác định rõ cái gì để gắn với thương hiệu của mình và cái nào chỉ để kiếm tiền thôi. Có những bộ phim mình sẵn sàng hy sinh mọi thứ để tạo ra nó một cách hoàn hảo nhất. Nói như thế không có nghĩa là lúc nào cũng… dụ các đạo diễn bằng tinh thần được. Mà phải bao gồm cả việc nâng cao đời sống…

Người trẻ phải được nhập cuộc và… tự bơi để chiến thắng

- Sự công bằng trong quản lý để tài năng được phát triển, đó có phải là bản chất vấn đề mà anh cần giải quyết trong một đơn vị sáng tạo nghệ thuật như thế này?

- Tôi nghĩ là để làm việc này không dễ. Nhưng tôi sẽ cố. Bởi vì nếu không công bằng thì sẽ mất đoàn kết và khi đó thì không làm được gì hết. Ví dụ, có những dự án rất nhiều tiền, giao cho những đơn vị nhà nước, nhưng vì đội ngũ lãnh đạo đã không thống nhất được, tập thể không gắn kết, không tìm được đích đến chung là tạo ra một bộ phim tốt nhất. Cho nên, đã tan đàn xẻ nghé và ai cũng nghĩ đến lợi ích cá nhân. Và khi chưa bắt tay vào đã tạo ra những dư luận xấu. Cuối cùng dự án ngàn tỷ đó đã đổ bể ngay khi còn… trên giấy. Đó là một kinh nghiệm xương máu. Còn với chúng tôi, thì chúng tôi đã đi qua được giai đoạn manh nha làm nghề để tìm ra một phong cách làm phim truyền hình. Tôi quan niệm, làm sao phải để người giỏi sẽ thấy rằng không chỉ mãi nhận được "phép thắng lợi tinh thần", mà còn phải cho họ uy tín cá nhân và cả về tiền bạc nữa.

- Đôi khi nhìn vào những người đứng đầu hãng phim, người ta sẽ biết được phong cách mà hãng phim đó sẽ hướng tới. Anh muốn nhìn vào Đỗ Thanh Hải với phong cách nào?

- Một phong cách chuyên nghiệp! Sự chuyên nghiệp được hiểu đúng tinh thần của nó. Không phải chỉ là một bộ phim tốt mà tất cả những thứ xung quanh nó cũng phải tốt, như việc quảng bá phim, việc đánh giá phim này phải được xã hội thừa nhận. Việc dùng lăng kính nghệ thuật để ngụy biện cho mọi việc của mình không phải là chuyên nghiệp. Cần phải xác định rõ đích đến của từng dòng sản phẩm, khán giả nào cho bộ phim đó và phải phân tích họ thật kỹ. Giờ này mà còn nghĩ một bộ phim đáp ứng được cho tất cả mọi thành phần thì thật hoang đường.

- Người trẻ sẽ được anh cho nhập cuộc thế nào?

- Tôi sẽ cho họ xuất hiện cùng các đạo diễn nhiều kinh nghiệm trong những bộ phim chính luận, đó là cách cho họ học nghề và rèn nghề. Còn khi làm những bộ phim giải trí, phim cho thanh thiếu niên, thì đạo diễn trẻ sẽ được đứng chính và họ sẽ được đạo diễn già hỗ trợ, làm điểm tựa. Người trẻ như những người "phá đường". Cái được lớn nhất là đẩy họ vào cuộc và để họ tự bơi.

Làm lãnh đạo, đừng phơi bày sự ngu dốt của mình

- Khi anh bắt tay vào công việc quản lý, có ai nói rằng người ta chờ đợi vào anh, một người trẻ tuổi, như chờ đợi vào một sự thay đổi tích cực?

- Cái đó cũng có. Khi lãnh đạo VTV giao trách nhiệm quản lý cho một người trẻ như tôi là khi họ giao cho tôi cả niềm hy vọng vào sự thay đổi, sao cho mọi việc tốt hơn. Ngoài ra, tôi nghĩ tôi có lợi thế là tôi gắn bó với công việc sản xuất, đã tích lũy được kinh nghiệm và có học hành, tiếp cận được những công nghệ mới. Tôi đưa ra được những đánh giá về guồng sản xuất mới. Nhưng tôi cũng có những hạn chế là vì trẻ và ít va vấp. Nếu mình tự tin quá mà thiếu chín chắn, sẽ dễ gặp thất bại.

- Cơ quan anh có nhiều người già, nổi tiếng, tài năng và là những người "khai quốc công thần", anh có thấy khó để quản lý họ?

- Tôi chia sẻ với họ những cách nhìn và tôi có bản lĩnh. Cái mấu chốt nhất là, liệu mình có đủ tỉnh táo và hiểu biết để đánh giá giữa đâu là ứng xử giữa người lớn tuổi và người trẻ và đâu là trao đổi nghề nghiệp nghiêm túc, để làm sao có được những bộ phim tốt. Nếu cứ mặc cảm là mình trẻ quá thì mình sẽ không làm được.

- Anh đã bao giờ gặp phản ứng từ những người lớn tuổi?

- Hình như là chưa? Hoặc họ phản ứng sau lưng mà mình chưa biết.

- Anh có thấy mình là người may mắn và biết cách để làm sao đó đạt được mục tiêu trong sự nghiệp, cụ thể là khéo léo và biết đối nhân xử thế?

- Làm thủ lĩnh một nhóm người, ngoài tài năng, khéo léo, biết suy tính những bước đi của mình thì thực sự cũng cần chút may mắn. Tôi nghĩ rằng, tôi đối nhân xử thế không tệ. Rất nhiều khi tôi phải kìm cái Tôi cá nhân của mình lại. Và có những thứ tôi không thích, nhưng có lợi cho số đông, thì tôi vẫn quyết định làm. Sự khôn khéo, biết suy tính sẽ giúp tôi làm việc đó. Còn nếu tôi nghĩ cái gì tôi cũng là nhất, cái gì tôi cũng phải bao trùm, thì điều đó sẽ không lâu dài. Và trình độ cũng là một yếu tố quan trọng.

Xuất phát từ chính tôi thôi, tôi vẫn nhớ lời các cụ ta xưa đã dạy là "làm đầy tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng dại". Nếu người lãnh đạo đưa ra được những quyết định đúng, những lời khuyên tốt để công việc thuận lợi thì mình mới nể phục. Còn ngược lại, mình cũng sẽ làm cho xong và kèm theo cái nhếch mép coi thường... Tôi là một người quản lý trẻ, tôi hiểu rõ cái áp lực đó, chắc chắn sẽ bị những người lớn tuổi "nắn gân". Giống như lần đầu ra trường quay làm đạo diễn cũng vậy. Cái tôi nghĩ mình cần phải làm là luôn đồng hành và phải luôn nỗ lực để không tụt hậu. Làm lãnh đạo muốn thành công thì khi chỉ đạo cần phải hiểu biết, đừng phơi bày sự ngu dốt của mình.

- Có một nhận định thế này, khi anh thăng tiến về mặt quyền lực, khi thân phận chính trị được nâng cao, thì có nghĩa là anh đã "khai tử" cá tính sáng tạo của một người nghệ sỹ. Và có vẻ như anh đang rơi vào trường hợp này?

- Nói "khai tử" thì nặng nề quá, nhưng đúng là tôi phải dẹp bớt cái tôi của mình. Người nghệ sỹ thì phải có cá tính mạnh, phải có sự khác biệt mới hy vọng có tài năng. Nhưng khi mình làm quản lý một đơn vị sáng tạo nghệ thuật thì mình không thể để cái tôi của mình lên trên mọi thứ. Nhưng nếu đánh mất cá tính thì mình chẳng còn gì nữa cả. Bởi vì tôi còn trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều, mà tôi cũng chẳng có nổi một cá tính để người ta trông đợi thì thật chẳng còn gì để nói. Nên tôi vẫn muốn giữ cá tính sáng tạo của mình. Chỉ có điều trước đây tôi sẽ thể hiện trên  phim của mình, còn bây giờ thì tôi lui vào hậu trường, tôi đứng sau những tập phim.

- Vậy gạt bỏ mọi thứ mà anh đang đeo mang, gạt bỏ những chức vị mà anh đang có, gạt bỏ cả toan tính là làm sao làm được phim cho số đông thấy hấp dẫn, thì đạo diễn Đỗ Thanh Hải muốn làm bộ phim như thế nào? Đã lâu rồi anh chẳng còn làm phim nữa…

- Nhiều người hỏi tôi và tôi suy nghĩ quá nhiều về điều đó. Bây giờ tôi muốn làm phim về thời hậu chiến vì tôi chưa bao giờ dám nghĩ về đề tài ấy trong suốt những năm tháng làm phim của mình. Nếu tôi biết mở khóa đề tài ấy thì tôi nghĩ nó sẽ thành công. Tất nhiên, tôi mơ vì tôi nghĩ rằng muốn làm được đề tài ấy phải là một đạo diễn có đẳng cấp.

- Khi anh bước vào công tác quản lý, cũng là lúc ngành truyền hình gặp thời khó, bị cắt giảm 20% kinh phí, hàng loạt chương trình phải đóng cửa, trong đó có Văn nghệ chủ nhật của VFC, cơ chế bao cấp phim cũng chỉ còn một phần ba. Quả là thách thức lớn. Người ta vẫn nói trong gian khó mới lộ anh hùng. Tôi có nên đặt ra kỳ vọng gặp anh hùng trong 5 năm nữa không?

- Đúng là thời điểm đầy thách thức. Cách đây hơn một tuần, một công chức cũ, người phụ trách điện lạnh của trường quay đã nghỉ hưu về thăm chúng tôi. Chú nghiệm ra rằng, ở VFC, khi có một người mới đảm nhận trọng trách quản lý là khi đơn vị đứng trước những thách thức và không ít những khó khăn rất đặc biệt. Vị giám đốc đầu tiên thì phải quản lý đơn vị trong tình trạng là nhân viên luân phiên nhau nghỉ không lương, chia nhau quyền… được đi làm, thời đó khó khăn chung của cơ chế. Đến chú Khải Hưng thì là thời điểm bắt đầu gây dựng dòng phim truyền hình mới và thách thức là tạo ra đội ngũ làm phim. Còn tôi, tôi đang phải đứng trước những cạnh tranh của các đơn vị xã hội hóa. Đây là thách thức, nhưng tôi nhìn ở nó là một động lực. Nó cho tôi cơ hội để nỗ lực hơn, bởi nếu không nỗ lực là thất bại. Tôi phải làm sao để có được môi trường làm việc tốt và giữ được người tài khỏi chạy ra những đơn vị tư nhân. Và tôi sẽ phải tính thật kỹ, không còn sự cào bằng, tôi sẽ chỉ giao việc cho những người làm việc tốt, hiệu quả cao.

- Có những người kỳ cựu của VFC đã ra đi, như trường hợp của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ chạy qua Lasta, phải chăng họ không chấp nhận cách quản lý của anh?

- Không hẳn. Chị Thu Huệ có thể là chị ấy đi theo mong muốn riêng. Cái tiếc không phải là tiếc những người như vậy, vì họ là những người có mục đích rõ ràng và trước sau gì họ cũng sẽ đi theo mục đích đó thôi. Cái tiếc ở đây là tiếc những người dồi dào sinh lực thì lại phải nghỉ hưu theo quy định chung. Cái tiếc nữa là những người trẻ chưa dám tự tin để khẳng định hết bản thân mình...

- Làm sếp trẻ, anh có thấy mình già nhanh?

- Công nhận là… già. Già ở đây là sự mệt mỏi. Vì mình phải lo cơm áo gạo tiền, đối nhân xử thế… Còn nếu chỉ làm nghề thì tôi không bao giờ mệt mỏi



Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Chuyện về người đàn ông Hy Lạp được Nhà nước ta phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang (07/02)
     Ca sĩ Ngọc Khuê: Giấc mơ bên bờ ao nhà mình (09/06)
     Ca sĩ Đinh Hương: Rồi thì em yêu ai… (08/06)
     Nghệ sĩ Kiều Oanh: Vọng thương ngày cũ (20/05)
     Nhạc sĩ Ngọc Đại: Nỗi buồn kiêu hãnh (13/05)
     Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc (27/01)
     Chuyện của diễn viên Thái Hòa (18/01)
Các bài đã đăng:
     "Vợ xem tủ lạnh, chồng xem tủ quần áo" (09/12)
     Giáo sư Đặng Hanh Đệ: Chẳng lẽ lại trách mấy ông nhà điện (08/12)
     Cô đơn như giấc mơ dài... (08/12)
     Người thứ ba bí ẩn trong cái chết của Lê Công Tuấn Anh (05/12)
     Nghề chẳng phụ người (04/12)
     Hiền "Cá sấu" ngày ấy và bây giờ (03/12)
     Tôi cũng là một “kép Tư Bền” (01/12)



 

1. Thiếu tá Cảnh sát trả lại 45 triệu đồng cho người đánh rơi
2. Vừa cướp di động nữ du khách Tây thì bị dân vây bắt
3. Rắn ‘cực độc’ xuất hiện nhiều bất thường trong khu dân cư
4. Chưa có kế hoạch xây cáp treo ở hang Sơn Đoòng
5. Cặp đôi iPhone 6 sẽ được phân phối chính hãng tại Việt Nam
6. Triệt phá đường dây mua bán, tàng trữ trái phép ma túy, vũ khí lớn
7. Lực lượng vũ trang tham gia giúp dân khắc phục hậu quả vỡ đập
8. Khởi tố nữ tài xế lái ô tô gây tai nạn nghiêm trọng
9. Nhà thơ, soạn giả Kiên Giang về cõi vĩnh hằng
10. Tổng kết 10 năm thực hiện Chỉ thị của Ban Bí thư về nâng cao chất lượng hoạt động xuất bản
TIÊU ĐIỂM
Chuyện của diễn viên Thái Hòa
"Tôi nhớ khi nghe tin ba tôi mất, lúc ấy tôi và Tina Tình phải diễn cảnh đùa giỡn với nhau trong phim Long Ruồi. Mặt cười tươi mà chân tay tôi run rẩy. Tim tôi nhói lên từng chập, cố để không đánh rơi chiếc mặt nạ của mình" - Diễn viên Thái Hòa.
Chuyện của diễn viên Thái Hòa
Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc
Bước chân vào căn nhà xinh xắn, gọn gàng được trang trí giản đơn mà ấm cúng, sang trọng, lịch sự của vợ chồng ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền, cảm giác đầu tiên thể hiện rõ ràng không thể che giấu, đó là một không gian hạnh phúc.
Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc
NSƯT Thanh Tú: Sống buông xả để biết dừng lại
Nhiều người tìm đến cõi Phật để trốn tránh cuộc đời muộn phiền, đau khổ. Còn Nghệ sĩ ưu tú Thanh Tú thì tìm gì trong thế giới đó, để một chút an lòng cho hiện tại, để hóa giải cho số kiếp đa đoan của mình, để tìm thấy lẽ sống an nhiên.“Cuộc sống tổng không đổi, những điều mình được hay mất, có mà không có. Nên mình không thể cứ ào ào lên, mà hưởng hết danh vọng, phú quý ở đời, phải biết dừng lại, để phúc phận cho con cháu”.
NSƯT Thanh Tú: Sống buông xả để biết dừng lại
NSND Trà Giang: Mối tình đầu tiên và mối tình cuối cùng
"Hồi ấy, tôi 25 tuổi, anh Ngọc 27 tuổi. Sau này, tôi đã cảm nhận một cách sâu sắc rằng, tôi đã gặp may khi lấy được anh ấy. Khi chồng tôi còn sống, tôi đã nói lên điều này với anh bởi tấm lòng, sự hiểu biết và sự hy sinh mà anh ấy dành cho mình. Yêu và lấy nghệ sĩ, anh ấy phải đối diện với nhiều điều ra tiếng vào, kể cả những đồn đại trong giới nghệ sĩ. Nhiều người hỏi anh, có ghen không? Ai mà không ghen, nhưng đã xác định vợ là nghệ sĩ rồi mà. Tôi đã được gặp một người chồng bao dung, đức độ và thương vợ hết lòng", NSND Trà Giang chia sẻ.
NSND Trà Giang: Mối tình đầu tiên và mối tình cuối cùng
“Thị Mịch” ngày nay
Gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng hồng, đôi mắt một mí biết nói và nụ cười hồn nhiên như thuở nào vẫn chẳng hề thay đổi dù đã 20 năm có lẻ kể từ ngày Yến Chi hóa thân vào nàng Thị Mịch trong 2 tập phim truyện nhựa “Giông tố”. Dù trong quãng thời gian ấy, Yến Chi đã kịp rẽ cuộc đời mình sang một hướng đi khác, ít sóng gió hơn, ít cạm bẫy hơn, ít những va đập của đời sống nghệ sĩ với những nhiễu nhương ngoài tầm kiểm soát của chính mình.
“Thị Mịch” ngày nay
Diễn viên Hoa Thúy "vào vai bằng rung cảm vẹn nguyên, đầy ắp"
Khi đã nhận vai, tôi rất yêu nhân vật của mình, vì nếu không yêu, tôi sẽ từ chối. Tôi đã hóa thân vào Thu Hiền hoàn toàn bằng cảm xúc thật của một diễn viên trẻ với nghề còn nguyên vẹn, đầy ắp sự rung động...
Diễn viên Hoa Thúy "vào vai bằng rung cảm vẹn nguyên, đầy ắp"
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Một đời mê đắm guitar, từng dạy rất nhiều thế hệ nghệ sĩ nổi tiếng với cây đàn này, danh cầm Tạ Tấn đã trút hơi thở cuối cùng vào 19 giờ ngày 14/3/2012 tại Hà Nội, thọ 87 tuổi. Nhớ ông, lại nhớ câu tâm sự của ông thuở nào: “Chỉ khi nào xuôi tay tôi mới thôi làm nghệ thuật”.
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
"Đời sống quá nhiều thứ phù phiếm, nhất là đời sống của một người ca sĩ. Tránh để không sa ngã mới là việc khó”. Tránh để không sa ngã trong một cái nghề mà ai cũng nhìn thấy sự hào nhoáng, đúng là khó. Những cú điện thoại khiếm nhã, những lời hứa hẹn, những cám dỗ… Anh Thơ đã đối diện cả đấy, trong quãng đường dài hơn 10 năm làm nghệ thuật đã qua.
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
Các anh trong Ban lãnh đạo bảo Dũng nghỉ thế thôi, bây giờ phải tham gia vào hoạt động cho đoàn. Vì vở này chỉ 3 hôm nữa là đi dự Hội diễn sân khấu rồi. Hoàng Dũng chỉ có hai ngày tập, đóng thay vai cho Trần Vân. Anh tập quên ăn, quên ngủ. Vai diễn ấy, ở hội diễn năm đó đoạt Huy chương Bạc. "Nếu không đổ mồ hôi thì không bao giờ có cái gì cả", NSND Hoàng Dũng nói.
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
Ngay lúc cay đắng nhất, Nguyễn Thước vẫn bình tĩnh hạ hỏa sự nóng giận của một số người thân, đồng nghiệp, bạn bè, cứ khăng khăng đòi làm cho ra nhẽ, để mọi chuyện được êm xuôi, vì bất cứ một sự đình đám bề nổi nào, cũng đều không hợp với giới điện ảnh tài liệu, những người luôn định ra tiêu chí, tôn thờ sự thật như nó vốn có, chứ không phải cái sự thật mà người khác muốn được tung hô.
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
Hơn 20 năm dấn thân vào đời nghệ sỹ, dẫu đã thuộc hàng "vua biết mặt chúa biết tên", được định giá thù lao trong top đầu của hàng "sao" phim truyền hình, Phạm Cường vẫn tự trào, mình chưa bỏ được tính nhát và thói quen e dè trước đám đông. Chỉ lúc đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, hay trần mình tại trường quay, Phạm Cường mới thấy yên tâm là mình, tự tin được làm mình như mình vốn có.
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
Thấy ông nội xuất hiện trong bộ phim “Huyền sử thiên đô” đang trình chiếu trên kênh VTV3, cậu cháu đích tôn ba tuổi rưỡi hết nhìn màn hình vô tuyến lại ngẩn ra ngắm ông, mãi không thôi xuýt xoa trầm trồ: “Sao ông chui vào trong tivi được thế?”. Ông “nghị Hách” Trọng Khôi chỉ cười, niềm hạnh phúc lan tỏa khắp ngôi nhà rộng rãi, được thiết kế khá lãng mạn nhìn ra mặt hồ Ba Mẫu.
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
NSƯT Minh Hằng là một người yêu nghề. Yêu nghề ở chị là cách làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc. Và sẵn sàng tỏ thái độ quyết liệt với những điều chướng tai, gai mắt. Chị không thể chịu được sự vô trách nhiệm, cẩu thả trong công việc.
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
Không có dáng vẻ ngôi sao, cũng không quen hành xử theo cách của người nổi tiếng, Quang Thắng ngoài đời cũng y như bản thân anh trong các tiểu phẩm gây cười xuất hiện trên màn ảnh truyền hình: Thô mộc, chất phác, hồn nhiên và rất thực tế...
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Trong số các ca sĩ hàng đầu của Việt Nam, có lẽ ít ai có số lượng băng đĩa nhiều như bà. 49 năm đi hát, bà đã có một số lượng băng đĩa khá lớn, 49 đĩa. Bà quan niệm làm nghề, đến với công chúng bằng tiếng hát, chứ không phải bằng những phát ngôn gây sốc hay những scandal như một số ca sĩ trẻ bây giờ. Chỉ tiếng hát mới neo người nghệ sĩ lại với cuộc đời, dù thời gian có thể làm cho con người già đi, mỏi mệt hơn.
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
Diva nhạc nhẹ có một năm thành công và đang mong chờ một ngày được hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng nhất của người phụ nữ. Tuy vậy, khi nhắc đến Trịnh Công Sơn, giọng chị vẫn đầy tha thiết.
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
Ở chị có sự nền nã và linh hoạt, dịu dàng và thông minh, kiên nhẫn và quyết liệt. Trò chuyện lần đầu với Lan Hương nhưng đã thấy thân quen, dường như đã gặp chị rất nhiều lần trước đây, trong những vai chị đóng...
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
"Người ta có những 40 năm cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cô bây giờ đã được 10 năm, với cuộc hôn nhân thứ ba… Biết đâu là chốn bình yên... Lâu rồi cô không nhớ về những ký ức, hay ký ức đã trở thành một phần đời sống của cô… dù buồn, dù vui, thì nó cũng trở thành máu thịt của mình rồi…", NSƯT Bích Việt tâm sự.
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
"Gia đình tôi cũng như mọi gia đình khác, cũng có những lúc vui, buồn hay có những khó khăn… Chúng tôi đang sống cho mình và gia đình mình chứ không phải đang diễn cho mọi người xem nên giả sử như áp lực nào đó thì cũng không bao giờ từ phía công chúng cả", ca sĩ Mỹ Linh chia sẻ.
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
Chị vẫn đẹp một cách lạ thường. Dẫu năm tháng và những thăng trầm của cuộc sống đã dội vào cuộc đời chị, thì Thu Hà vẫn mang gương mặt không có tì vết của thời gian. Chị đang trở lại sân khấu, một sự trở lại đầy hứa hẹn cho những vai diễn mới với những nhịp đập đang hồi sinh trong tâm hồn chị…
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.