Chào bạn!      
Người nổi tiếng 
Đạo diễn Lê Hoàng: "Vợ tôi là… Lê Thị Liên Hoan"
10:35:00 18/02/2010
Lê Hoàng là một trong số ít đạo diễn ở Việt Nam được gán với nhiều tính từ biểu lộ cảm xúc dữ dội: đanh đá, kiêu căng, ngoa ngoắt… và thích gây “sốc”. Nhưng đằng sau cái vẻ bề ngoài tưởng chừng gai góc và khó gần ấy là một tâm hồn nghệ sỹ tài hoa hóm hỉnh, một đức lang quân kiểu mẫu với suy nghĩ “dù phải vào bếp làm một người đàn bà đi chăng nữa thì vẫn là một ông chồng tuyệt vời”.

- Từng thẳng thừng tuyên bố sẽ không đời nào làm phim truyền hình, thế mà năm vừa rồi anh lại quay ngoắt sang làm “Những thiên thần áo trắng”?

- Sở dĩ tôi làm vì thấy phim truyền hình của chúng ta hiện nay dở quá, phim làm cho tuổi teen đang “mốt” nhưng xem xong thấy buồn cười, khi thì quá hàn lâm, lúc lại quá ngu ngơ. Tôi nghĩ mình có thể làm hay hơn thế và tôi tin chắc vào điều đó nên làm thôi.

Cũng có thời gian tôi tưởng làm phim truyền hình cực lắm, nhẩm tính xem trung bình cứ 3 ngày quay 1 tập, tính sơ sơ phim nào dài chừng 120 tập thì chả phải ngày nào cũng phải đi à. Nhưng suy cho cùng, làm bất cứ nghề gì, dù giỏi hay dốt thì cũng phải lao động cả. Làm gì có lao động nào vừa làm vừa hát. Với lại tôi làm phim truyền hình còn để các diễn viên trẻ không bị… thất nghiệp.

- Thương hiệu đạo diễn hạng “sao” như anh, cát sê chắc không có chuyện thấp rồi?

- Điều đấy không quan trọng vì tôi làm gì thì thù lao cũng cao cả thôi. Nói thế này nhé, thực ra chỉ có đạo diễn phim Nhà nước mới “chết” thôi chứ đạo diễn phim thị trường sống khá lắm. Chả riêng tôi đâu mà nhiều người khác đang sống rất khá vì thù lao có thể lên tới nửa tỷ đồng mỗi phim cơ mà.

- Lê Hoàng vẫn có tiếng là làm phim… khác người, bộ phim “teen” toàn tập lần này của anh thì sao?

- Chắc chắn là sẽ có nhiều vấn đề, nhưng còn mới hay không, cứ chờ xem phim đi rồi bạn sẽ thấy. Chỉ biết rằng ngay cả mối quan hệ giữa học sinh với thầy cô giáo cũng vô cùng… khác thường. Ngay như các trò quậy phá bề ngoài của trẻ con hay mâu thuẫn giữa cha mẹ với con cái là những cái rất cũ, tôi không định đề cập đến.

- Làm phim về tuổi teen, làm việc với dàn diễn viên toàn “sao” teen có giúp Lê Hoàng… trẻ ra vài tuổi?

- Không biết. Nhưng chắc chẳng có ai gọi tôi là… ông già cả đâu. Còn lâu mới đến lúc gọi thế. Muốn viết về teen, làm phim cho teen thì phải… ngây thơ thực sự. Tôi thì đến 100 tuổi vẫn có thể làm được điều ấy vì tôi rất… ngây thơ.

Đạo diễn Lê Hoàng.

Vợ tôi là… Lê Thị Liên Hoan

- Các bài viết lấy tên Lê Thị Liên Hoan xuất hiện với tần suất đều đặn trên mặt báo, người ta đồn anh kiếm được nhiều tiền từ nghề tay trái này lắm?

- Thật ra nếu nói về viết báo thì tôi là nghệ sỹ viết báo nhiều nhất hiện nay. Số lượng bài nhiều, còn nhuận bút thì khỏi phải nói. Người ta cứ nói Lê Thị Liên Hoan viết báo kiếm cỡ vài chục triệu một tháng, nhỡ người khác tưởng thật thì nguy…

- Nghe nói báo nào muốn đặt “Lê Thị Liên Hoan” viết bài, chỉ cần đưa ra mức thù lao hấp dẫn là được?

- Ngày xưa thế thật nhưng bây giờ thì không vì tôi bận quá rồi, làm phim truyền hình bận hơn phim thường mà. Tôi ngồi viết kịch bản, viết xong lại đạo diễn nên bây giờ có trả nhuận bút viết báo cao bao nhiêu, tôi cũng chịu, không dám bươn ra nhiều quá mà chỉ múa bút ở một vài báo đã viết rồi thôi. Vì thực ra có trả nhuận bút cao mấy cũng không thể bằng thù lao tôi viết kịch bản truyền hình được. Tính ra, kịch bản truyền hình tôi có thể viết mỗi ngày 1 tập, mà mỗi tập như thế được trả tới mấy triệu đồng, thử hỏi có báo nào trả nhuận bút được ngang bằng hay cao hơn thế không.

- Nhiều người tò mò về bút danh Lê Thị Liên Hoan của anh, nghe có vẻ châm chích?

- Đấy là tên vợ tôi. Tôi yêu vợ nên yêu cả cái tên của vợ. Vợ tôi tên là Lê Thị Liên Hoan, đấy là sự thật, hoàn toàn đúng như thế, không sai một chút nào!

- Nhưng cái giọng… hơi ngoa ngoắt thì đích thị là của Lê Hoàng?

- Tôi nghĩ không phải là hơi ngoa ngoắt đâu mà rất ngoa ngoắt là đằng khác. Tôi sinh ra đã như thế rồi. Giọng văn của con người ta là cái không học được. Nó cũng như năng khiếu đặc biệt, có hay không có thôi chứ chả thể nào rèn luyện mà có được.

- Một đồng nghiệp của anh tiết lộ rằng anh là người viết… tốn nhiều giấy mực nhất Việt Nam?

- Chắc là đúng đấy. Vì tôi viết bằng tay, chữ của tôi lại rất to và thưa, mỗi trang giấy A4 chỉ chứa được 50 - 60 chữ là cùng. Nhiều khi nhìn lại số bản thảo mà mình viết trong vòng một tháng, thấy giật mình. Thế mới thấy viết lách tốn giấy mực thật.

- Ở thời buổi công nghệ thông tin phát triển ầm ầm, một đạo diễn chuyên xài đồ mốt thời thượng như anh mà còn ngồi viết tay à, khó tin quá?

- Tôi khác thường một cách… bất thường mà. Tôi không biết mở vi tính, không bao giờ xem tin trên mạng, không biết nhắn tin điện thoại, không ký được hai chữ ký giống nhau. Tay tôi không có thời gian làm việc đó, tôi chỉ làm việc bằng cái đầu thôi. Thực ra như thế cũng chả có gì quá khu biệt gò bó cả. Đơn cử như cái máy tính, nó chỉ cung cấp thôi chứ có xử lý thông tin theo ý mình được đâu. Thế nhưng có cái gì người khác biết mà tôi không biết đâu.

Thấy giống… Xuân tóc đỏ!

- Ngoài làm phim và viết báo ra, anh thường dành thời gian vào việc gì?

- Tôi đi chợ. Tôi không biết nấu nướng, không thích đi chợ nhưng tôi không muốn vợ mình phải làm việc này. Với tôi, vợ nên ở nhà xem phim, đọc sách chứ không nên quần quật ở ngoài chợ. Thế nên tôi thường đi chợ vào buổi sáng. Những người bán hàng có thể không biết tôi là ai nhưng họ khoái tôi vì tôi không bao giờ chê bai hay mặc cả. Không phải vì tôi giàu đâu. Tôi chỉ nghĩ đơn giản thế này, mình là thằng đàn ông, mua đắt hơn một chút chẳng đáng là bao, nhưng với những người bán hàng thì lời lãi một đồng cũng là niềm vui.

- Thế chắc hẳn ở ngoài chợ có nhiều người bán hàng… “mến” anh lắm đấy?

- Nhiều lúc đi chợ, các bà cũng bắt mình sờ vào sạp rau, sạp thịt để… lấy hên bán cho đắt hàng. Nói vậy thôi, số người ở chợ quý mến tôi nhỏ hơn triệu lần số người đọc báo…ghét tôi.

 
- Vậy đích thị anh là mẫu người đàn ông của gia đình, mẫu chồng lý tưởng của các bà vợ rồi?

- Cái đó phải hỏi vợ tôi. Nhưng tôi tự thấy mình là một người đàn ông bình thường trong gia đình. Ăn cơm nhà, xem tivi buổi tối, đi ngủ sớm, không thuốc lá, không cà phê, không nước chè (tôi chỉ uống… trà xanh không độ thôi). Ăn mặc bình thường, không đẹp không xấu. Người ta cứ tưởng tôi là một thằng cha khó tính, nói năng cáu gắt nhưng thực ra tôi dễ tính vô cùng. À, tôi thích nhận mình là một người… tham lam và độc ác. Cứ nhận thế ạ!

- Nhiều người lại bảo Lê Hoàng là tay nghệ sỹ có phong cách sống chả giống ai, anh thì sao?

- Tôi lại thấy mình giống… Xuân tóc đỏ trong tiểu thuyết “Số đỏ” của nhà văn Vũ Trọng Phụng. Chắc vì mọi người đều ghét Xuân tóc đỏ mà.

- Tết này anh làm gì?

- Tết thì cũng vui nhưng tôi vẫn làm việc bình thường, vẫn ngồi trong bếp viết như ngày thường. À tôi đang hy vọng Tết này kịp viết xong một vở kịch để sân khấu Idecaf dựng ra mắt khán giả.

- Xin cảm ơn và chúc anh một năm mới thành công!


Theo An ninh thủ đô

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc (27/01)
     Chuyện của diễn viên Thái Hòa (18/01)
     NSƯT Thanh Tú: Sống buông xả để biết dừng lại (16/01)
     Nhớ nhà thơ Phạm Hổ với gốc rễ đời người (12/12)
     Mong “Vĩ thanh” ngân mãi (07/12)
     NSƯT Văn Lượng: Kỷ lục gia về đề tài con người và biển, đảo (03/12)
     Nhạc sĩ Hoài Sa: Như bãi cát dài hoài im, trải lặng... (14/11)
Các bài đã đăng:
     Thú chơi đào của nhạc sĩ Văn Cao (13/02)
     Cốm ơi! Chín chén chưa say (11/02)
     Hai người đàn bà trong căn nhà búp bê (02/02)
     Đặng Thái Sơn - danh cầm cô đơn (25/01)
     NSND Đoàn Dũng: Tôi là người ưa chuyển dịch (24/01)
     Nhạc sĩ Phú Quang: Người con của Hà Nội, ngày trở về (20/01)
     Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng: Gã khờ khôn ngoan (18/01)
 

 

TIÊU ĐIỂM
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Một đời mê đắm guitar, từng dạy rất nhiều thế hệ nghệ sĩ nổi tiếng với cây đàn này, danh cầm Tạ Tấn đã trút hơi thở cuối cùng vào 19 giờ ngày 14/3/2012 tại Hà Nội, thọ 87 tuổi. Nhớ ông, lại nhớ câu tâm sự của ông thuở nào: “Chỉ khi nào xuôi tay tôi mới thôi làm nghệ thuật”.
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
"Đời sống quá nhiều thứ phù phiếm, nhất là đời sống của một người ca sĩ. Tránh để không sa ngã mới là việc khó”. Tránh để không sa ngã trong một cái nghề mà ai cũng nhìn thấy sự hào nhoáng, đúng là khó. Những cú điện thoại khiếm nhã, những lời hứa hẹn, những cám dỗ… Anh Thơ đã đối diện cả đấy, trong quãng đường dài hơn 10 năm làm nghệ thuật đã qua.
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
Các anh trong Ban lãnh đạo bảo Dũng nghỉ thế thôi, bây giờ phải tham gia vào hoạt động cho đoàn. Vì vở này chỉ 3 hôm nữa là đi dự Hội diễn sân khấu rồi. Hoàng Dũng chỉ có hai ngày tập, đóng thay vai cho Trần Vân. Anh tập quên ăn, quên ngủ. Vai diễn ấy, ở hội diễn năm đó đoạt Huy chương Bạc. "Nếu không đổ mồ hôi thì không bao giờ có cái gì cả", NSND Hoàng Dũng nói.
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
Ngay lúc cay đắng nhất, Nguyễn Thước vẫn bình tĩnh hạ hỏa sự nóng giận của một số người thân, đồng nghiệp, bạn bè, cứ khăng khăng đòi làm cho ra nhẽ, để mọi chuyện được êm xuôi, vì bất cứ một sự đình đám bề nổi nào, cũng đều không hợp với giới điện ảnh tài liệu, những người luôn định ra tiêu chí, tôn thờ sự thật như nó vốn có, chứ không phải cái sự thật mà người khác muốn được tung hô.
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
Hơn 20 năm dấn thân vào đời nghệ sỹ, dẫu đã thuộc hàng "vua biết mặt chúa biết tên", được định giá thù lao trong top đầu của hàng "sao" phim truyền hình, Phạm Cường vẫn tự trào, mình chưa bỏ được tính nhát và thói quen e dè trước đám đông. Chỉ lúc đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, hay trần mình tại trường quay, Phạm Cường mới thấy yên tâm là mình, tự tin được làm mình như mình vốn có.
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
Thấy ông nội xuất hiện trong bộ phim “Huyền sử thiên đô” đang trình chiếu trên kênh VTV3, cậu cháu đích tôn ba tuổi rưỡi hết nhìn màn hình vô tuyến lại ngẩn ra ngắm ông, mãi không thôi xuýt xoa trầm trồ: “Sao ông chui vào trong tivi được thế?”. Ông “nghị Hách” Trọng Khôi chỉ cười, niềm hạnh phúc lan tỏa khắp ngôi nhà rộng rãi, được thiết kế khá lãng mạn nhìn ra mặt hồ Ba Mẫu.
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
NSƯT Minh Hằng là một người yêu nghề. Yêu nghề ở chị là cách làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc. Và sẵn sàng tỏ thái độ quyết liệt với những điều chướng tai, gai mắt. Chị không thể chịu được sự vô trách nhiệm, cẩu thả trong công việc.
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
Không có dáng vẻ ngôi sao, cũng không quen hành xử theo cách của người nổi tiếng, Quang Thắng ngoài đời cũng y như bản thân anh trong các tiểu phẩm gây cười xuất hiện trên màn ảnh truyền hình: Thô mộc, chất phác, hồn nhiên và rất thực tế...
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Trong số các ca sĩ hàng đầu của Việt Nam, có lẽ ít ai có số lượng băng đĩa nhiều như bà. 49 năm đi hát, bà đã có một số lượng băng đĩa khá lớn, 49 đĩa. Bà quan niệm làm nghề, đến với công chúng bằng tiếng hát, chứ không phải bằng những phát ngôn gây sốc hay những scandal như một số ca sĩ trẻ bây giờ. Chỉ tiếng hát mới neo người nghệ sĩ lại với cuộc đời, dù thời gian có thể làm cho con người già đi, mỏi mệt hơn.
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
Diva nhạc nhẹ có một năm thành công và đang mong chờ một ngày được hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng nhất của người phụ nữ. Tuy vậy, khi nhắc đến Trịnh Công Sơn, giọng chị vẫn đầy tha thiết.
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
Ở chị có sự nền nã và linh hoạt, dịu dàng và thông minh, kiên nhẫn và quyết liệt. Trò chuyện lần đầu với Lan Hương nhưng đã thấy thân quen, dường như đã gặp chị rất nhiều lần trước đây, trong những vai chị đóng...
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
"Người ta có những 40 năm cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cô bây giờ đã được 10 năm, với cuộc hôn nhân thứ ba… Biết đâu là chốn bình yên... Lâu rồi cô không nhớ về những ký ức, hay ký ức đã trở thành một phần đời sống của cô… dù buồn, dù vui, thì nó cũng trở thành máu thịt của mình rồi…", NSƯT Bích Việt tâm sự.
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
"Gia đình tôi cũng như mọi gia đình khác, cũng có những lúc vui, buồn hay có những khó khăn… Chúng tôi đang sống cho mình và gia đình mình chứ không phải đang diễn cho mọi người xem nên giả sử như áp lực nào đó thì cũng không bao giờ từ phía công chúng cả", ca sĩ Mỹ Linh chia sẻ.
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
Chị vẫn đẹp một cách lạ thường. Dẫu năm tháng và những thăng trầm của cuộc sống đã dội vào cuộc đời chị, thì Thu Hà vẫn mang gương mặt không có tì vết của thời gian. Chị đang trở lại sân khấu, một sự trở lại đầy hứa hẹn cho những vai diễn mới với những nhịp đập đang hồi sinh trong tâm hồn chị…
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
“Thị Nở” Đức Lưu từng là người yêu của thi sĩ Chính Hữu
Yêu nhau trong chiến trường, mối tình giữa Đức Lưu và nhà thơ Chính Hữu kéo dài hơn 7 năm. Nhưng sự giận dữ của thi sĩ cùng cái tát nảy lửa đã chia cách 2 người mãi mãi.
“Thị Nở” Đức Lưu từng là người yêu của thi sĩ Chính Hữu
Khánh Huyền: Mùa thu, cây cầu đã gãy
Đã có thời gian, Khánh Huyền là hình mẫu phụ nữ mà nhiều cô gái Hà Nội mơ ước. Một sự nghiệp vững vàng, với những vai diễn xuất sắc. Có việc làm ổn định ở một Nhà hát của Nhà nước (thứ mà nhiều bậc phụ huynh bây giờ vẫn coi như một chuẩn mực của sự nghiệp). Có chồng làm doanh nhân thành đạt. Và có hai đứa con ngoan…Thế nhưng, chị đột ngột rời Hà Nội, bỏ lại tất cả, bỏ lại cả công việc của Nhà hát, với tất cả sự ngỡ ngàng của mọi người.
Khánh Huyền: Mùa thu, cây cầu đã gãy
Siu Black: “Ly hôn - chuyện phải xảy ra như thế...”
Con trai bị một toán cướp chém đứt gân tay, mặt khâu hơn hai mươi mũi, lại tự cắn đứt một phần ba lưỡi... Siu Black  đã đi qua giai đoạn khó khăn ấy để trở thành một trong 3 thí sinh xuất sắc nhất của cuộc thi nhảy Bước nhảy hoàn vũ.
Siu Black: “Ly hôn - chuyện phải xảy ra như thế...”
NSND Bạch Diệp: Chuyện nghề và chuyện tình
“Ông là người rất tốt, tử tế mà giản dị. Lấy nhau được 3 tháng, hai vợ chồng dắt díu nhau đi ra Vịnh Hạ Long chơi. Nhưng cuộc hôn nhân này đúng là chỉ kéo dài 6 tháng. Lúc chia tay nhau ông ấy khóc, mình cũng khóc”, NSND Bạch Diệp kể về cuộc hôn nhân với nhà thơ Xuân Diệu. Bà kể ấn tượng của bà về Xuân Diệu là người lao động nghệ thuật vất vả cực nhọc. Hai người không sống được với nhau do “duyên số không thành”.
NSND Bạch Diệp: Chuyện nghề và chuyện tình
Bình Minh: “Sự đơn thân và cái đói đã đánh gục tôi”
“Thuê căn nhà trọ 700 ngàn, gặp lúc ốm, nhà không có bếp, tôi phải gượng dậy mò ra ngoài ăn. Đụng ánh mắt bạn nhìn mình ái ngại vì thấy tôi ốm mà ăn bữa ăn quá đạm bạc, nước mắt tôi chảy ròng ròng...” – Người vừa ngồi ghế Giám đốc điều hành sân khấu Superbowl của bà bầu Hồng Vân vẫn chưa quên những ngày đầu bị Sài Gòn “làm khổ” và hóa ra là một tay nam nhi có tật... “mau nước mắt”...
Bình Minh: “Sự đơn thân và cái đói đã đánh gục tôi”
Đạo diễn Lê Hoàng: "Vợ tôi là… Lê Thị Liên Hoan"
Lê Hoàng là một trong số ít đạo diễn ở Việt Nam được gán với nhiều tính từ biểu lộ cảm xúc dữ dội: đanh đá, kiêu căng, ngoa ngoắt… và thích gây “sốc”. Nhưng đằng sau cái vẻ bề ngoài tưởng chừng gai góc và khó gần ấy là một tâm hồn nghệ sỹ tài hoa hóm hỉnh, một đức lang quân kiểu mẫu với suy nghĩ “dù phải vào bếp làm một người đàn bà đi chăng nữa thì vẫn là một ông chồng tuyệt vời”.
Đạo diễn Lê Hoàng: "Vợ tôi là… Lê Thị Liên Hoan"
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.