Chào bạn!      
Người nổi tiếng 
NSND Bạch Diệp.
NSND Bạch Diệp: Chuyện nghề và chuyện tình
11:29:00 26/04/2010
“Ông là người rất tốt, tử tế mà giản dị. Lấy nhau được 3 tháng, hai vợ chồng dắt díu nhau đi ra Vịnh Hạ Long chơi. Nhưng cuộc hôn nhân này đúng là chỉ kéo dài 6 tháng. Lúc chia tay nhau ông ấy khóc, mình cũng khóc”, NSND Bạch Diệp kể về cuộc hôn nhân với nhà thơ Xuân Diệu. Bà kể ấn tượng của bà về Xuân Diệu là người lao động nghệ thuật vất vả cực nhọc. Hai người không sống được với nhau do “duyên số không thành”.

Bấy lâu nay nữ đạo diễn điện ảnh đầu tiên của Việt Nam - NSND Bạch Diệp sống trong căn ngõ nhỏ, phố Đội Cấn, làm bạn với hai chú mèo. Thi thoảng có mấy người cháu ghé lại thăm. Người bạn đời của bà khuất núi cách nay đã 20 năm và ông trời cũng không cho bà một mụn con nào. Nhưng những thua thiệt đời thường đấy lại được bù trì bởi một niềm đam mê khác, đó là khát vọng đầu đời, tình yêu với phim ảnh trở thành hiện thực.

Sự nghiệp phim trường đưa bà đến thành công trong những tác phẩm điện ảnh “Ngày Lễ Thánh”, “Huyền thoại mẹ”, “Hoa ban đỏ”... mà đến nay chúng ta vẫn phải công nhận có một nguồn năng lượng kỳ lạ, rừng rực cháy từ người đàn bà đặc biệt này tỏa ra…Dù cho đến tận giờ, bước sang tuổi 82, tình yêu  điện ảnh trong bà vẫn vẹn nguyên như thủa nào, cả những ký ức xa xưa ùa về, và người ta còn biết đến bà, người vợ duy nhất trong cuộc đời của Ông hoàng thơ Xuân Diệu.

Trong căn phòng ăm ắp cả hoa giấy lẫn hoa tươi, bà ôm con mèo lông trắng trên tay, mời tôi ngồi, rồi bà mở hai lọ thủy tinh trên bàn mời tôi kẹo và ô mai... Giống như tôi hình dung về một người đàn bà cá tính, bao giờ cũng ở thế chủ động. NSND Bạch Diệp "quay" tôi trước.

NSND Bạch Diệp: Hồi trước cô từng làm phóng viên báo Nhân Dân đấy. Bây giờ phỏng vấn cháu trước đã. Cháu xem phim nào của cô rồi?

PV: Dạ, cháu từng xem “Ngày Lễ Thánh”, “Huyền thoại mẹ”, “Hoa ban đỏ”, phim truyền hình “Kẻ không cầu may”... Cháu không thể tưởng tượng một người phụ nữ được gọi là phái yếu mà còn mạnh hơn cả phái mạnh. Sức lực ở đâu ra, tình yêu ở đâu ra mà cô có nguồn năng lương dạt dào đến vậy?

NSND Bạch Diệp: Ối giời ơi! Nói về điện ảnh thì từ hồi tí tuổi đầu tôi đã mê mẩn điện ảnh rồi. Ngày đấy, khách của bố mẹ đến chơi, cho đồng tiền nào, rồi tết ai mừng tuổi là cất đi ngay để dành làm hai việc: một cho những người ăn xin và một mua vé vào rạp xem phim. Mà phim ngày đó đã có thuyết minh đâu, kệ cứ xem, xem cho đã mắt. Có phim xem đi xem lại tới 3 hay 4 lần. Mỗi lần đi mua vé, cái cửa bán vé cao mà người mình bé quá, thế là mình kiễng chân lên, người bán vé thì thò hẳn đầu ra khỏi ô cửa cúi xuống để lấy tiền và đưa vé cho. Hồi bé nghe nói, nếu như trông thấy sao đổi ngôi thì mình ước điều gì sẽ thành hiện thực điều đó. Thế là bắc ghế ra vườn nằm, nhìn lên bầu trời sao, cứ đợi mãi, đợi mãi để mong được thấy sao đổi ngôi, mình ước những diễn viên trong phim sang Việt Nam để mình được gặp. Có khi ngủ quên luôn ở ngoài vườn. Lúc bấy giờ mới có 9, 10 tuổi thôi nhé.

Đến năm tôi 17, cái tuổi bẻ gãy sừng trâu, đang tham gia công tác kháng chiến mà nghe thấy ở đâu có chiếu phim tôi chạy bộ từ chiều 6, 7 cây số để đến kịp vào giờ chiếu, lúc đấy toàn phim Trung Quốc, nào "Bạch Mao Nữ", nào "Cờ hồng trên núi Thúy". Chạy mướt mồ hôi đến bãi chiếu, xem xong lại chạy bộ về. Mê quá rồi thì viết thư lên Nha Thông tin Việt Bắc hỏi xem có lớp đạo diễn điện ảnh không? Họ trả lời là chỉ có lớp đạo diễn phim tài liệu. Mình không thích, không đi.

Cho mãi đến năm 1959, tôi công tác ở báo Nhân Dân, có tin Bộ Văn hóa tuyển sinh mở lớp đạo diễn phim truyện. Mình mừng quýnh cả lên. Mấy anh ở tòa soạn cứ khuyên, nghề ấy là nghề lung ba lung bung, chưa biết thế nào, liệu gì đã có tương lai, em đang có triển vọng ở đây thì cứ làm báo đi, rồi sẽ cho sang Liên Xô học trường Đảng, học triết học Mác - Lênin... "Ối giời! Em lạy anh, em không thể nào bỏ được cái lớp này đâu. Các anh cứ để cho em đi học...".  Thế là tôi săng sái thực hiện cái ước mơ từ thuở nhỏ, lúc đấy đã 28... tuổi rồi.

PV: Làm đạo diễn, tính cách quyết liệt lắm. Mà đã quyết liệt thì hay “va chạm”. Có "va chạm" nào đáng nhớ trong đời đạo diễn của cô không?

NSND Bạch Diệp: Điện ảnh là mang tính quốc tế, phải chuẩn. Bộ phim đầu tay của tôi “Trần Quốc Toản ra quân” là sân khấu chèo chuyển thể. Anh Hoài Giao viết kịch bản. Tôi đọc mãi không có cảnh Trần Quốc Toản bóp cam, mà Trần Quốc Toản gắn liền hình ảnh quả cam. Tôi góp ý với anh, anh bảo: "Này, này không có bóp cam gì cả, tôi chỉ làm có thế thôi, làm thì làm không làm thì thôi. Chứ chữa thì tôi không chữa. Chữa được tôi đã cho vào rồi chứ chả cần đến Bạch Diệp nói".

Hôm sau tôi rủ anh xuống Nam Hà  xem đoàn chèo họ diễn. Hàng ngày, tôi rủ anh đi chơi, đi chợ, đi ăn quà, nhung nhăng như thế để mình nói mãi về chuyện "bóp cam". Bộ phim này sẽ chiếu toàn quốc, có khi mang vào chiến trường, hoặc mang ra nước ngoài mà không có cảnh bóp cam, hình tượng Trần Quốc Toản trong lịch sử nó như thế này... Mưa dầm thấm lâu, sau một tuần ông bảo: "Thôi được, về tôi sẽ viết thêm".

Đến độ 4 ngày sau, sốt ruột quá, tôi đến nhà ông. Vừa trông thấy tôi, vợ ông từ cửa chạy ra, kéo tôi ra một chỗ lo lắng: "Ối giời! Thôi chết rồi, chị Diệp ơi, không biết thế nào mà ông ấy cứ ngồi liền tù tì 4 ngày đêm không ăn, không ngủ gì cả. Tôi để thức ăn bên cạnh, ông ấy quờ lấy, đút cái gì vào miệng là đút thôi. Ngộ nhỡ ông lăn đùng ra ốm hay làm sao thì chết". Mình vui quá bảo: "Thôi chị ơi, chị cứ để ông ấy làm, ông ấy khỏe, chết thế nào được mà ông ấy có ăn cơ mà". Thế là ông chữa "bóp cam". Bộ phim đó tôi cho sửa lại kịch bản, vũ đạo, sửa nhạc làm lại toàn bộ rất công phu, Liên hoan Phim lần thứ hai được giải Bông sen Bạc.

Đúng là tính cách tôi quyết liệt, làm cái gì phải làm đến tận cùng và giữ ý kiến rất ghê. Tôi bảo: "Chèo là của các anh, điện ảnh là việc của tôi xin miễn ý kiến nhé. Thất bại hay thành công là ở tôi. Còn xong việc các anh về lại diễn như xưa".

Hay như trong một cảnh quay, gia đình tên trung tá ngụy có tách cà phê mà họ đưa ra cái thìa ngoáy sữa cán dài. Thìa cà phê nó khác chứ, tôi cầm ly cà phê vứt veo đi. Gớm, xong họ đốt đèn lần tìm cái thìa gần chết, vì vứt ra ngoài vườn mà cỏ mọc lún chân. Cho chết. Làm đạo cụ thì phải biết tách nào thìa nấy, bát nào đũa ấy chứ. Thế nhưng mọi người cũng không ghét gì mình, tất cả vì công việc thôi.

Làm việc tôi quên hết mệt nhọc, có khi thức đến sáng luôn. Lần nọ có một anh diễn viên diễn mãi mà không thể nào làm theo ý mình được. Thế là báo hại cả đoàn thức qua đêm và hành nhau quát tháo từ chiều đến 6 giờ sáng hôm sau. Thanh Loan lúc bấy giờ đang là diễn viên. Thanh Loan về nhà, chồng mới cự nự, cãi nhau um lên, hỏi đi đâu cả đêm. Thanh Loan bảo: "Đi đóng phim". Ông chồng cáu: "Phim gì? Chả có đoàn làm phim nào làm việc cả đêm cả". Rồi ông chồng khăng khăng, từ giờ không đi đâu, không phim ảnh gì nữa. Thế là tôi phải đến xin lỗi chồng Thanh Loan, "Anh ạ! Tôi làm phim cả đêm hôm qua, lỗi tại tôi, tôi mải mê mà chả nhớ ngày nhớ tháng, giờ gì cả...".

Trà Giang và Như Quỳnh trong “Ngày lễ thánh”, bộ phim gắn liền với tên tuổi đạo diễn Bạch Diệp.

PV: Đạo diễn là một nghề đòi hỏi độ nhạy cảm cao và am tường cuộc sống. Thậm trí phải sống già chứ chẳng thể sống trẻ. Nghĩa là có con mắt sắc sảo chứ không thể ngu ngơ mà làm đạo diễn thành tài được cô nhỉ?

NSND Bạch Diệp: Đúng đấy! Cái nghề đòi hỏi phải có vốn văn học sâu dày, luôn luôn trau dồi, quan sát cuộc sống. Hồi học với chuyên gia Liên Xô, thầy giáo vừa bước vào lớp đã hỏi: "Hôm nay trên con đường từ nhà đến trường các bạn quan sát có cái gì mới?”  Nhiều người không trả lời được câu hỏi đó. Thật ra, lúc bấy giờ, đường phố mới có bục giao thông mọi người đi qua không để ý lắm. Bài học đầu tiên chính là quan sát cuộc sống. Trong những bộ phim của mình, nhân vật rất đa dạng, có khi từ bộ trưởng cho đến sinh viên, ông nhà giàu cho đến anh nhà nghèo, người trí thức, rồi con buôn, thậm chí đến cả tên ăn cướp, kẻ ăn mày, ả gái điếm... Nếu không quan sát thì làm sao mình dựng được những nhân vật đấy cho thành xương thành thịt.

Ông nông dân nói lời như ông chủ doanh nghiệp, ông thợ xây lại nói như ông triết học, gái ăn sương mà nói như người chính chuyên là không được. Tất cả đòi hỏi nhạy cảm của người làm nghệ thuật. Rồi lúc diễn chủ doanh nghiệp mặt mũi phải như thế nào, lời nói tác phong ra sao, là mình phải thổi vào được cho diễn viên diễn xuất. Và tinh tế từ những động tác nhỏ.

Ví dụ như cái động tác gẩy thuốc lá của tay chơi nó khác, cái gẩy thuốc lá của anh nghiện nó khác, cái gẩy thuốc lá của anh mới hút thuốc nó khác. Rồi ngay kể cả, cái gẩy thuốc lá lúc tâm hồn anh ung dung thư thái khác với lúc anh đang bi quan chán chường, hay khác cả với cái gẩy thuốc lá lúc anh đang nóng lòng sốt ruột... Hiểu biết, để truyền cái hồn của nhân vật vào diễn viên. Nếu không hiểu biết về cuộc sống, nhân vật nọ nó lại giọ sang nhân vật kia thì thật buồn cười...

PV: Người ta không chỉ biết đến cô là nữ đạo diễn đầu tiên của điện ảnh Việt Nam mà còn là người vợ duy nhất trong đời nhà thơ Xuân Diệu. Tuy rằng cuộc hôn nhân kéo dài có 6 tháng...

NSND Bạch Diệp: Ngắn ngủi quá, đúng không? Với Xuân Diệu thì mình quý anh vì nhà thơ, nhưng lúc sắp tiến tới cuộc hôn nhân mình đã linh cảm thấy không được rồi. Những nhà thơ và nhà văn ấy khi ở với họ thì khó chịu lắm. Họ có những cái tính cách không dễ dàng...

PV: Vì sao lại còn yêu nhau rồi lấy nhau, thưa cô?

NSND Bạch Diệp: Hôm đấy là ngày rằm tháng 8, tôi không có nhà từ chiều vì đi chơi với tụi bạn phóng viên về đến nhà cũng đã nửa đêm, vừa mở cửa bước vào thì thấy Xuân Diệu ngồi ở cái ghế, dưới bóng cây ở góc sân. Ánh trăng chiếu sáng cả khu vườn, anh ấy đang ngủ gật, có con chó béc-giê chống chân nhìn ông. Mình cảm động quá, vội vàng đến lay ông dậy: "Anh Xuân Diệu ơi! Thế anh ngồi đây từ bao giờ?". Ông tỉnh dậy bảo: "Anh ngồi từ 7 giờ". Giời đất ơi! Lúc đó 12 giờ đêm rồi. Mình nghĩ trong lòng, khổ quá, những ông khác đã bỏ về từ 7 giờ chiều nhưng ông này còn ngồi lại đến thế, mà lại còn ngồi với con chó nó còn ngồi canh nữa chứ...

Mình bảo: "Thế sao anh không về mà còn ngồi đợi Diệp?". Ông trả lời: "Tưởng Diệp đi một tí rồi Diệp về...”. "Ối giời ơi! Sao anh lại khổ thế", mình thốt lên như vậy, ông nói gỏn gọn có một câu: "Ừ, thế Diệp về rồi phỏng, anh đi về nhé". Thế là ông đứng dậy, đi về thôi... Mình đang rất xúc động thì bị dội một gáo nước lạnh. Mình cứ nghĩ yêu nhau ít nhất cũng phải cầm tay hay như thế nào nữa chứ...

Thôi thì cũng đành chịu, cưới xong rồi về nhà chồng. Xuân Diệu ở cùng với nhà thơ Huy Cận ở nhà 24 Cột Cờ. Ông Huy Cận ở tầng 2 còn ông Xuân Diệu ở cái buồng cổng vào tầng dưới. Chả biết Bộ Văn hóa cấp nhà cho ông Xuân Diệu hay là ông Huy Cận cho ông Xuân Diệu cái phòng đấy thì không biết, nhưng khi lấy tôi về thì đã ở đấy rồi. Ông giống tôi một điểm, rất thích hoa, nên trong phòng luôn có hoa tươi, thường thì là hoa hồng vàng.

Tôi chứng kiến những lúc ông làm thơ trằn trọc, mình mới thấy nhà thơ khổ quá. Có khi đang đêm ông ngồi vục dậy, ngồi cứ như là tượng gỗ, chả nói năng gì cứ như nghĩ cái gì ấy, dáng dấp trông đến khổ. Ngoài sáng tác thơ ông làm việc suốt ngày. Tốc độ ghê gớm. Ông là người rất tốt, tử tế mà giản dị, ăn uống cũng giản dị. Từ ngày tôi về mới làm mấy món ăn chứ trước ông ăn đạm bạc lắm. Lấy nhau được 3 tháng, hai vợ chồng dắt díu nhau đi ra Vịnh Hạ Long chơi. Nhưng cuộc hôn nhân này đúng là chỉ kéo dài 6 tháng. Lúc chia tay nhau ông ấy khóc, mình cũng khóc.

Nhà thơ Xuân Diệu và đạo diễn Bạch Diệp hồi mới hứa hôn.

PV: Mối tình buồn bã đó, ông có để lại vần thơ nào tặng riêng cô không?

NSND Bạch Diệp: Ông làm thơ bảo tôi đọc thì nhiều lắm như "Hoa anh ơi".  Đây nhé, để tôi đọc cháu nghe: "Tôi cầm mùi dạ lan hương/ Trong tay đi đến người thương cách trùng/ Dạ lan thơm nức lạ lùng/ Tưởng như đi mãi không cùng mùi hương". Nhà tôi ở phố Bà Triệu, nơi ông ở là phố Cột Cờ, mỗi lần ông đến thăm tôi qua các con phố có mùi dạ lan hương. Thơ và hương... nó cứ man mác thế thôi. Trong tôi ấn tượng về Xuân Diệu là người lao động nghệ thuật vất vả cực nhọc. Hai người rất quý nhau nhưng duyên số không thành. Tôi là con một của gia đình nhưng số mình làm gì có con cái đâu. Sau này lấy ông Tường sống với nhau 15 năm cũng không có...

Câu chuyện còn nhiều, lạ thay, chả hiểu sao câu nói vu vơ của bà nói với con mèo lúc tiễn tôi ra cửa đến giờ vẫn văng vẳng bên tai: "Con yêu ơi! Con đẻ gì mà đẻ lắm thế, đẻ hẳn 3 đứa, con chỉ đẻ một thôi chứ..."


Trần Mỹ Hiền - Chuyên đề ANTG số 952

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Chuyện về người đàn ông Hy Lạp được Nhà nước ta phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang (07/02)
     Ca sĩ Ngọc Khuê: Giấc mơ bên bờ ao nhà mình (09/06)
     Ca sĩ Đinh Hương: Rồi thì em yêu ai… (08/06)
     Nghệ sĩ Kiều Oanh: Vọng thương ngày cũ (20/05)
     Nhạc sĩ Ngọc Đại: Nỗi buồn kiêu hãnh (13/05)
     Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc (27/01)
     Chuyện của diễn viên Thái Hòa (18/01)
Các bài đã đăng:
     NSƯT Việt Anh: Nỗi cô đơn chạy dọc cõi đời (16/04)
     Nhà văn Lê Lựu: “Việc gì phải giấu, cái gì thiên hạ chả biết” (11/04)
     Bình Minh: “Sự đơn thân và cái đói đã đánh gục tôi” (09/04)
     Hoa hậu Thu Thủy: Chẳng giấu chuyện buồn nữa (07/04)
     NSND Đặng Nhật Minh: … Điện ảnh Việt Nam vẫn vậy thôi! (04/04)
     Lan Phương: Cô Bắc Kỳ nho nhỏ (31/03)
     Sắc đẹp bây giờ là cái vốn (28/03)



 

1. Đồng Nai: Kiến nghị để 100% tiền thu phạt vi phạm giao thông lại cho địa phương
2. Siêu phẩm của bóng đá thế giới
3. Cơ hội tiếp cận và học hỏi các nhà làm phim Hollywood
4. Nhóm nhạc thính phòng “Sông Hồng” sẽ biểu diễn nhạc cổ điển tại Hà Nội
5. Sẽ thành lập các đơn vị điều tra về lâm nghiệp trong Kiểm lâm
6. Liên hoan "Hát cùng guitar lần 2 - năm 2014"
7. Thừa Thiên - Huế: Điều chỉnh mức thu phí tham quan di tích lịch sử, văn hóa
8. Vĩnh Long: Thành lập Đội thanh niên tình nguyện ứng cứu nhanh TNGT
9. Tái cơ cấu kinh tế không thể tách rời mục tiêu tăng trưởng xanh
10. Tổ chức cuộc thi phóng sự truyền hình “Y tế Việt Nam - 60 năm làm theo lời Bác dạy”
TIÊU ĐIỂM
Chuyện của diễn viên Thái Hòa
"Tôi nhớ khi nghe tin ba tôi mất, lúc ấy tôi và Tina Tình phải diễn cảnh đùa giỡn với nhau trong phim Long Ruồi. Mặt cười tươi mà chân tay tôi run rẩy. Tim tôi nhói lên từng chập, cố để không đánh rơi chiếc mặt nạ của mình" - Diễn viên Thái Hòa.
Chuyện của diễn viên Thái Hòa
Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc
Bước chân vào căn nhà xinh xắn, gọn gàng được trang trí giản đơn mà ấm cúng, sang trọng, lịch sự của vợ chồng ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền, cảm giác đầu tiên thể hiện rõ ràng không thể che giấu, đó là một không gian hạnh phúc.
Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc
NSƯT Thanh Tú: Sống buông xả để biết dừng lại
Nhiều người tìm đến cõi Phật để trốn tránh cuộc đời muộn phiền, đau khổ. Còn Nghệ sĩ ưu tú Thanh Tú thì tìm gì trong thế giới đó, để một chút an lòng cho hiện tại, để hóa giải cho số kiếp đa đoan của mình, để tìm thấy lẽ sống an nhiên.“Cuộc sống tổng không đổi, những điều mình được hay mất, có mà không có. Nên mình không thể cứ ào ào lên, mà hưởng hết danh vọng, phú quý ở đời, phải biết dừng lại, để phúc phận cho con cháu”.
NSƯT Thanh Tú: Sống buông xả để biết dừng lại
NSND Trà Giang: Mối tình đầu tiên và mối tình cuối cùng
"Hồi ấy, tôi 25 tuổi, anh Ngọc 27 tuổi. Sau này, tôi đã cảm nhận một cách sâu sắc rằng, tôi đã gặp may khi lấy được anh ấy. Khi chồng tôi còn sống, tôi đã nói lên điều này với anh bởi tấm lòng, sự hiểu biết và sự hy sinh mà anh ấy dành cho mình. Yêu và lấy nghệ sĩ, anh ấy phải đối diện với nhiều điều ra tiếng vào, kể cả những đồn đại trong giới nghệ sĩ. Nhiều người hỏi anh, có ghen không? Ai mà không ghen, nhưng đã xác định vợ là nghệ sĩ rồi mà. Tôi đã được gặp một người chồng bao dung, đức độ và thương vợ hết lòng", NSND Trà Giang chia sẻ.
NSND Trà Giang: Mối tình đầu tiên và mối tình cuối cùng
“Thị Mịch” ngày nay
Gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng hồng, đôi mắt một mí biết nói và nụ cười hồn nhiên như thuở nào vẫn chẳng hề thay đổi dù đã 20 năm có lẻ kể từ ngày Yến Chi hóa thân vào nàng Thị Mịch trong 2 tập phim truyện nhựa “Giông tố”. Dù trong quãng thời gian ấy, Yến Chi đã kịp rẽ cuộc đời mình sang một hướng đi khác, ít sóng gió hơn, ít cạm bẫy hơn, ít những va đập của đời sống nghệ sĩ với những nhiễu nhương ngoài tầm kiểm soát của chính mình.
“Thị Mịch” ngày nay
Diễn viên Hoa Thúy "vào vai bằng rung cảm vẹn nguyên, đầy ắp"
Khi đã nhận vai, tôi rất yêu nhân vật của mình, vì nếu không yêu, tôi sẽ từ chối. Tôi đã hóa thân vào Thu Hiền hoàn toàn bằng cảm xúc thật của một diễn viên trẻ với nghề còn nguyên vẹn, đầy ắp sự rung động...
Diễn viên Hoa Thúy "vào vai bằng rung cảm vẹn nguyên, đầy ắp"
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Một đời mê đắm guitar, từng dạy rất nhiều thế hệ nghệ sĩ nổi tiếng với cây đàn này, danh cầm Tạ Tấn đã trút hơi thở cuối cùng vào 19 giờ ngày 14/3/2012 tại Hà Nội, thọ 87 tuổi. Nhớ ông, lại nhớ câu tâm sự của ông thuở nào: “Chỉ khi nào xuôi tay tôi mới thôi làm nghệ thuật”.
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
"Đời sống quá nhiều thứ phù phiếm, nhất là đời sống của một người ca sĩ. Tránh để không sa ngã mới là việc khó”. Tránh để không sa ngã trong một cái nghề mà ai cũng nhìn thấy sự hào nhoáng, đúng là khó. Những cú điện thoại khiếm nhã, những lời hứa hẹn, những cám dỗ… Anh Thơ đã đối diện cả đấy, trong quãng đường dài hơn 10 năm làm nghệ thuật đã qua.
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
Các anh trong Ban lãnh đạo bảo Dũng nghỉ thế thôi, bây giờ phải tham gia vào hoạt động cho đoàn. Vì vở này chỉ 3 hôm nữa là đi dự Hội diễn sân khấu rồi. Hoàng Dũng chỉ có hai ngày tập, đóng thay vai cho Trần Vân. Anh tập quên ăn, quên ngủ. Vai diễn ấy, ở hội diễn năm đó đoạt Huy chương Bạc. "Nếu không đổ mồ hôi thì không bao giờ có cái gì cả", NSND Hoàng Dũng nói.
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
Ngay lúc cay đắng nhất, Nguyễn Thước vẫn bình tĩnh hạ hỏa sự nóng giận của một số người thân, đồng nghiệp, bạn bè, cứ khăng khăng đòi làm cho ra nhẽ, để mọi chuyện được êm xuôi, vì bất cứ một sự đình đám bề nổi nào, cũng đều không hợp với giới điện ảnh tài liệu, những người luôn định ra tiêu chí, tôn thờ sự thật như nó vốn có, chứ không phải cái sự thật mà người khác muốn được tung hô.
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
Hơn 20 năm dấn thân vào đời nghệ sỹ, dẫu đã thuộc hàng "vua biết mặt chúa biết tên", được định giá thù lao trong top đầu của hàng "sao" phim truyền hình, Phạm Cường vẫn tự trào, mình chưa bỏ được tính nhát và thói quen e dè trước đám đông. Chỉ lúc đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, hay trần mình tại trường quay, Phạm Cường mới thấy yên tâm là mình, tự tin được làm mình như mình vốn có.
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
Thấy ông nội xuất hiện trong bộ phim “Huyền sử thiên đô” đang trình chiếu trên kênh VTV3, cậu cháu đích tôn ba tuổi rưỡi hết nhìn màn hình vô tuyến lại ngẩn ra ngắm ông, mãi không thôi xuýt xoa trầm trồ: “Sao ông chui vào trong tivi được thế?”. Ông “nghị Hách” Trọng Khôi chỉ cười, niềm hạnh phúc lan tỏa khắp ngôi nhà rộng rãi, được thiết kế khá lãng mạn nhìn ra mặt hồ Ba Mẫu.
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
NSƯT Minh Hằng là một người yêu nghề. Yêu nghề ở chị là cách làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc. Và sẵn sàng tỏ thái độ quyết liệt với những điều chướng tai, gai mắt. Chị không thể chịu được sự vô trách nhiệm, cẩu thả trong công việc.
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
Không có dáng vẻ ngôi sao, cũng không quen hành xử theo cách của người nổi tiếng, Quang Thắng ngoài đời cũng y như bản thân anh trong các tiểu phẩm gây cười xuất hiện trên màn ảnh truyền hình: Thô mộc, chất phác, hồn nhiên và rất thực tế...
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Trong số các ca sĩ hàng đầu của Việt Nam, có lẽ ít ai có số lượng băng đĩa nhiều như bà. 49 năm đi hát, bà đã có một số lượng băng đĩa khá lớn, 49 đĩa. Bà quan niệm làm nghề, đến với công chúng bằng tiếng hát, chứ không phải bằng những phát ngôn gây sốc hay những scandal như một số ca sĩ trẻ bây giờ. Chỉ tiếng hát mới neo người nghệ sĩ lại với cuộc đời, dù thời gian có thể làm cho con người già đi, mỏi mệt hơn.
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
Diva nhạc nhẹ có một năm thành công và đang mong chờ một ngày được hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng nhất của người phụ nữ. Tuy vậy, khi nhắc đến Trịnh Công Sơn, giọng chị vẫn đầy tha thiết.
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
Ở chị có sự nền nã và linh hoạt, dịu dàng và thông minh, kiên nhẫn và quyết liệt. Trò chuyện lần đầu với Lan Hương nhưng đã thấy thân quen, dường như đã gặp chị rất nhiều lần trước đây, trong những vai chị đóng...
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
"Người ta có những 40 năm cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cô bây giờ đã được 10 năm, với cuộc hôn nhân thứ ba… Biết đâu là chốn bình yên... Lâu rồi cô không nhớ về những ký ức, hay ký ức đã trở thành một phần đời sống của cô… dù buồn, dù vui, thì nó cũng trở thành máu thịt của mình rồi…", NSƯT Bích Việt tâm sự.
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
"Gia đình tôi cũng như mọi gia đình khác, cũng có những lúc vui, buồn hay có những khó khăn… Chúng tôi đang sống cho mình và gia đình mình chứ không phải đang diễn cho mọi người xem nên giả sử như áp lực nào đó thì cũng không bao giờ từ phía công chúng cả", ca sĩ Mỹ Linh chia sẻ.
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
Chị vẫn đẹp một cách lạ thường. Dẫu năm tháng và những thăng trầm của cuộc sống đã dội vào cuộc đời chị, thì Thu Hà vẫn mang gương mặt không có tì vết của thời gian. Chị đang trở lại sân khấu, một sự trở lại đầy hứa hẹn cho những vai diễn mới với những nhịp đập đang hồi sinh trong tâm hồn chị…
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.