Chào bạn!      
Người nổi tiếng 
Nhà văn Chu Lai: Gã lãng tử đa tình
16:05:00 01/05/2010
Ngày còn nhỏ, khi tôi đang mơ màng khép những trang cuối cùng của cuốn tiểu thuyết "Nắng đồng bằng", rồi hình dung ra dung nhan đẹp đẽ của thần tượng thì chú tôi bảo: "Dung nhan của Chu Lai rất bất thường. Tóc ông xoăn tít, da ông ngăm đen không giống người Việt mình. Chính vì thế mới có giai thoại về cái bút danh lạ lẫm này. Trông dữ dằn vậy nhưng ông lại xuề xòa, hiền lành và tốt bụng nữa...".

Trong những nhà văn quân đội, tôi có cảm tình đặc biệt với Chu Lai. Bởi lẽ khi còn nhỏ ở cùng phố với ông - phố Lý Nam Đế, mà sau này người ta đã bỏ hẳn cái tên vốn có và gọi nó bằng tên trong truyện của ông là “Phố Nhà Binh”. Con phố với cái tên sặc mùi súng đạn lại lung linh một màu xanh lãng mạn của hai hàng sấu cổ thụ bên đường và tiếng ve kêu râm ran mùa hè, là nơi cư trú của hàng trăm gia đình cán bộ cao cấp Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Truyện của Chu Lai được nhiều người đọc, ông nổi tiếng đến độ, ở trời Tây xa xôi có hẳn một giai thoại về nhà văn Chu Lai. Người ta đồn rằng, ngày xưa Tây rạch mặt về càn ở làng ông, mẹ ông luýnh quýnh chạy chậm, lại còn bị vấp ngã nữa. Huyền thoại người đàn bà trinh tiết giẫm phải vết chân thần bỗng dưng mang thai ra đời từ đấy. Nhờ câu chuyện “nhảm nhí” này mà mấy chục năm sau văn đàn Việt Nam mới có một nhà văn bút hiệu Chu "Lai" chuyên viết về đề tài chiến tranh.

Run rủi làm sao nhiều năm sau tôi gặp thần tượng của mình, tôi giấu nhẹm cái chuyện giai thoại nghe kể kia đi vì tôi biết rất rõ ông là con trai của cụ Học Phi, một nhà viết kịch có tiếng thời sân khấu là “thánh đường”. Lần đầu chiêm ngưỡng ông, tôi thấy đúng quá, thiên hạ nói quả không sai. Từ đầu đến chân ông rặt một màu đen, tóc ông đen nhánh, da ông đen giòn, đen ngọt, áo quần đen, cả bộ ria đen kỳ lạ làm nên phong một cách Chu Lai. Ông nói năng vâm váp và bặm trợn, lời lẽ rất ngầu của một người lính đã vào sinh ra tử... Sau lần đầu gặp gỡ đó, chúng tôi còn gặp nhau đôi ba lần nữa, mới đây tôi lại vô tình gặp ông trong không khí cả nước nhộn nhịp, tưng bừng chào mừng 35 năm Ngày Giải phóng miền Nam 30-4.

Câu chuyện của chúng tôi loay hoay thế nào, lại bắt đầu bằng cái sự yêu và nghiệp viết của nhà văn, dù rằng giờ ông ở tuổi 65.

- Nhà văn Chu Lai: Năm tôi học lớp 6, lớp 7 đã bắt đầu biết láng máng yêu những cô bạn học. Tôi không phải là con người của học đường. Ngày nhỏ lãng mạn và hay buồn lắm. Sông Hồng hồi đó nguyên thủy hoang mạc, bé tí tẹo bỏ học lang thang ra đê, hút thuốc lá Trường Sơn nặng trịch, buồn man mác với sông Hồng. Đó là dấu hiệu của văn chương. Rồi tôi viết, không phải là viết văn mà viết tin. Tin như thế này: "Phố tôi máy nước chảy tràn trề mà không có ai chăm sóc cả bây giờ nhà tôi không có nước còn ngoài đường thì nước rất nhiều". Viết thế, làm gì có nhuận bút đâu.

Sau đó chiến tranh bùng nổ, tôi bỏ lại "thánh đường" sân khấu, bỏ cả Đại học Quân y ở cầu Tó, bỏ sau mình các cô người yêu thôn nữ, những mùa đông trôi qua lặng lẽ cảm thấy vô nghĩa, thế là lại bỏ tất cả đi lên đường chiến đấu. Có cô bạn học tiễn dọc sông Nhuệ nước mắt lã chã thành kỷ niệm. Cái buồn hiu hắt của tuổi thơ cộng với cái lãng tử của dòng tộc nhập vào chiến cuộc, biến thành cái lãng mạn trong chết chóc. Và có một khí lực tự trọng của chàng trai Hà Nội không chịu đầu hàng, không chịu nhục nhã thế là trở thành một người cầm súng chuyên nghiệp cho đến khi đất nước hoàn toàn giải phóng, năm 1975. Mầm mống văn chương len lỏi, ngọ nguậy ở những năm tháng chiến tranh.

Cứ đến 6 tháng binh đoàn lại thay  quân một lần, thế là tôi ở trong rừng một mình lủi thủi nghe tiếng vượn hót, chim kêu để chờ quân hậu phương tới. Những ngày chờ đợi đó buồn quá lấy giấy ra viết truyện ngắn. Viết xong cũng không biết gửi đi đâu, vì mất liên lạc, thế là cứ viết lại xé, cứ xé lại viết liên tục. Những năm tháng chiến tranh đánh nhau mù mịt đó, viết để tồn tại, viết để lấp đầy chỗ trống, viết để lấp đầy khoảng vắng ghê rợn như một thứ lý liệu pháp. Sau này thời kỳ bao cấp nhưng không viết thì không tồn tại, viết chính là để neo mình vào cuộc đời. Ngày xưa viết để neo mình vào trong chiến tranh...

- PV: Là một người lính cầm súng và chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất, cảm xúc, tâm trạng của ông trong những ngày này ra sao?

- Nhà văn Chu Lai: Đoạn đời đẹp nhất của tôi là năm tháng đi chiến đấu ở chiến trường, và ngày đất nước thống nhất, Bắc Nam sum họp một nhà. Hãy nói về quá khứ ngày này cách đây 35 năm. Khoảng 10 ngày sau giải phóng dân tộc, đó là những khoảnh khắc thời gian ăn sâu vào mỗi người lính chúng tôi, con người trở thành ánh hào quang của những vùng mình giải phóng. Có anh bộ đội Cụ Hồ đi vào quán hủ tiếu, người ta bê ra không lấy một xu, nhìn như nhìn thần tượng. Đi ra ngoài đường các xe lam, xe đò, dừng lại, người ta hỏi: "Chú đi đâu chú?"; "Thầy đi đâu thầy?". Oai lắm, và đặc biệt là trong trái tim các cô gái. Hồi đó ông Chu Lai làm trong Ban quân quản thì có ít nhất 5 đến 7 cô, Bách khoa có, Văn khoa có, Luật khoa có... Tất cả đều nhìn ông Chu Lai một cái nhìn đầy nữ tính. Lúc đó tôi chỉ nhìn vào mắt cô nào lâu độ nửa giây thôi là cô ấy thuộc về mình. Không phải giá trị của tôi mà giá trị của Quân giải phóng, hào quang của Quân giải phóng. Bởi vì các cô gái vùng tạm chiếm chỉ thích mô típ người hùng. Đã đàn ông phải là người hùng.

Có một đôi sinh viên ngồi học với nhau, sinh viên nam tỏ tình với sinh viên nữ không được, nhưng bỗng một ngày sinh viên nam đi quân dịch, hai năm sau trở về thành một chàng sĩ quan trung úy đội mũ lệch, ria mép, giầy bốt đờ xô, ngồi xe Zép phóng vi vu trên đường, cô này chao đảo rung động.

Năm 1965, lại có một loại người hùng khác, đánh át cái loại người hùng nội địa. Hắn to cao, mắt xanh lơ, phóng ôtô trên đường Sài Gòn, bay như tia nắng chui xuống gầm xe, cao bồi Tếch-dát, các cô gái vùng tạm chiếm lại thấy ngơ ngác lạ.

Nhưng đến năm 1975, ngày 30-4, lại có người hùng khác, mỏng manh, da xanh xao, vì 10  năm ở trong rừng có nắng đâu mà hồng hào, trở thành hộ lý hết, nói rất nhẹ, đi rất khẽ. Trông cậu nào cũng thư sinh bảng lảng, các cô gái thấy lạ nhỉ, người hùng gì mà đánh bạt hai người hùng kia, trông lại thư sinh thế này, bắt đầu các cô ấy rung động. Vớ phải kiểu đại đội trưởng đặc công Chu Lai nói dẻo miệng, mà hồi đó  sĩ quan mình toàn những người văn hóa cao, đa phần là những sinh viên lên đường đi chiến đấu...

- PV: Anh là người có khí chất văn chương nhưng tâm hồn lại "có" gươm đao súng ống. Thường thì những tâm hồn văn chương nghệ thuật đa cảm, mỏng manh rất sợ mùi của chiến tranh. Anh ngoại lệ chăng?

- Nhà văn Chu Lai: Chẳng có ngoại lệ nào cả, phần lớn ai cũng sợ chiến tranh và không phải đi là tốt nhất. Hồi đó rất nhiều người xung phong ra nhập quân ngũ, có một cái gì nó mơ hồ, trận gió của lịch sử, trận gió của trận mạc, thổi rì rầm ở phía sau lưng của cả một thế hệ khiến cho thế hệ đó khi nhà có biến mà không ra đi vào cõi xa trường thì cảm giác có lỗi với đất  nước. Điều đấy còn lớn hơn là giác ngộ, hô hào khẩu hiệu vớ va vớ vẩn nhé. Lúc đó có một điều rất lạ, nếu khỏe mạnh, chân tay lành lặn mà ở lại hậu phương với người yêu thì cô người yêu sẽ rất xúc động nhưng đôi mắt cô ta nhìn anh cứ mỗi ngày mỗi lùn dần đi, dường như anh không còn là anh. Lúc này trai tráng nam nhi chọn một con đường duy nhất, ra trận.

- PV: Với lý tưởng giải phóng dân tộc, khi con người ta xông pha trận mạc giữa sự sống và cái chết, lòng người vẫn thấy phơi phới vì hoài bão lớn lao.

- Nhà văn Chu Lai: Phơi phới hoài bão đó là thơ nhé. Động cơ ra đi mãnh liệt, nhưng cuộc sống khổ chứ không phơi phới. Vì đến đơn vị, bập ngay vào những điều khủng khiếp của một con người phải trải qua. Một đêm hành quân chân đi rướm máu, triền miên đói... Cả đại đội của tôi đóng quân ở Thanh Hóa, 300 con người bị hắc lào, ngứa điên dại. Khổ khủng khiếp làm gì có phơi phới, nhưng có một sự tự trọng vô bờ thôi thúc. Vì không đi trong lòng cảm thấy bất ổn, nông thôn làng xóm vắng tanh, trai tráng lên đường ra chiến trận hết rồi chỉ còn người già và phụ nữ làm ruộng. Ở Hà Nội hỏi đến ai "Đi chưa?" "Đi rồi", "Còn không?" "Đi rồi". Bạn bè đi hết cả, mình không đi ở lại thì bẽ bàng. Mình muốn hòa mình vào dòng đại cuộc. Đơn vị đặc công của tôi đóng cách Sài Gòn 15 cây số nhưng phải đi 10 năm trời mới đến nơi. Như vậy mỗi năm chỉ đi một cây số rưỡi, chỉ có điều mỗi cây số rưỡi đó phải để lại hàng ngàn đồng đội. Cuộc chiến thắng này là cuộc hành binh trên những nấm mồ đẫm máu và ca khúc khải hoàn tức tưởi giữa thành đô. Đẫm máu và nước mắt.

- PV: Bi tráng và hào sảng.

- Nhà văn Chu Lai: Bi tráng thì đúng hơn. Khi đến đầu dãy núi Trường Sơn hành quân qua bản làng ở Quảng Bình các cô gái nhìn ngưỡng mộ thì đấy là một niềm vui kiêu hãnh, đến khi vào rừng bắt đầu đủ các thứ bệnh tật. Hết hào sảng nhưng lúc đó lòng tự trọng, kiêu hãnh của thằng đàn ông kéo mình đi, cụ thể là mình bị sốt rét ác tính ở dọc đường. Lúc đó mình là trung đội trưởng có quyền trở ra hết đau ốm lại vào. Nhưng mình đã bỏ văn công, bỏ đại học, đi chiến trận, bây giờ lại trở thành một thằng đau ốm bệnh tật mà quay trở ra thì còn ra cái gì. Thế là hai tay chống hai cái gậy lẻo khoẻo cứ đi. Trường Sơn hồi đó kiêu hùng, những đoàn quân đi nườm nượp, những đoàn thương binh sặc mùi dầu lèo.

Đi theo đoàn quân còn có một cô bác sĩ, mình thì cũng thật lãng mạn. Đến một buổi trưa thấy bắp chân cô gái cứ xanh dần theo màu lá rừng vì thiếu chất, lấm tấm những giọt mồ hôi, khi đó tôi muốn cúi xuống hôn những giọt mồ hôi đó. Chẳng ai nghĩ được rằng trong chiến tranh khốc liệt như vậy mà mình vẫn “đĩ” được. Qua trận ốm sốt rét nằm li bì hai ngày, tỉnh dậy đuổi theo đơn vị hỏi cô bác sĩ ấy đâu. Được tin, cô ấy rẽ về miền Trung rồi, bỗng chốc cảm thấy cuộc đời tan nát. Sau này, tôi xuống Lái Thiêu, Thủ Đức tiếp xúc những cô gái giao liên du kích, y tế, kể cả đặc công làm cho mình vỡ ra một mảng văn chương.

- PV: Cái đẹp của tâm hồn đa cảm văn chương kết hợp với cái đẹp thuần khiết, trong sáng của các cô gái trong cuộc chiến sinh tử làm những trang văn của người lính cầm bút thêm sinh động, phong phú và vô cùng lãng mạn...

- Nhà văn Chu Lai: Cuộc chiến tranh này sẽ nghèo đi nhiều lắm nếu không có những cô gái lẫn khuất trong rừng già, bóng dáng mềm mại của các cô làm mềm đi cả chết chóc. Nó làm tươi xanh lại những cánh rừng bom đạn. Các cô gái pháo binh 16, 17 tuổi trẻ trung, đeo khẩu pháo cối trên vai đi trong cánh rừng hoàng hôn đẹp như xinema. Đêm về bên ngọn đèn dầu, đặc công và các cô gái trò chuyện cùng nhau, trong sáng không xảy ra điều gì. Giải phóng Sài Gòn về tập kết ra Bắc mấy chục năm sau tôi mới có dịp trở lại thăm, gặp lại các cô gái, xe vừa đỗ thì một đàn mặc áo bà ba đen chạy ra ôm hôn, chát chúa hai bên mặt. Mình mở mắt ra, toàn bà nội, bà ngoại tóc bạc, người lấy chồng, người không lấy chồng, tiêu điều đi một thế hệ con gái. Kể ra mình đừng gặp lại thì các cô ấy sống mãi trong mình y như tiên nữ ở trong rừng.

- PV: Vậy là không công bằng, làm sao tránh được thời gian, ai cũng phải già, ngay kể cả bản thân anh cũng phải già chứ...

- Nhà văn Chu Lai: Không, mình già kệ mình. Nhưng hình ảnh tươi rói ở trong lòng mình đừng để bị già. Hồi xưa tôi đọc truyện ngắn của Jack London, chuyện kể về một thuyền trưởng da trắng lạc trên hoang đảo gặp một cô gái da đỏ, có nước da màu ôliu. Hai  người yêu nhau nồng nhiệt. Đến khi con tàu sửa chữa được, trong lúc chia tay, chàng thuyền trưởng hứa sẽ quay trở lại cưới cô gái, nhưng về đến Tây Ban Nha, nhịp sống cuộn đi, và chàng quên lời hứa. Phải 30 năm sau, người thuyền trưởng bắt đầu sống lại tình cảm, giong buồm một mình đi các hoang đảo xa xôi tìm bằng được cô gái ngày nào. Khi tìm đến nơi thì từ trong một chiếc lều bước ra một bà già da đỏ vú dài đến rốn. Chàng rất sửng sốt lên tàu về thẳng. Hết. Kinh nghiệm đừng gặp lại.

Sau khi chia tay với nhà văn Chu Lai, tôi lặng lẽ mở túi xách lôi chiếc gương nhỏ ra soi... và băn khoăn nghĩ, liệu rồi 30 năm nữa, tôi cũng sẽ giống như tất cả các bạn có nên gặp một ai đó nữa hay không?!...


Trần Mỹ Hiền - An ninh thế giới số 954

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Chuyện về người đàn ông Hy Lạp được Nhà nước ta phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang (07/02)
     Ca sĩ Ngọc Khuê: Giấc mơ bên bờ ao nhà mình (09/06)
     Ca sĩ Đinh Hương: Rồi thì em yêu ai… (08/06)
     Nghệ sĩ Kiều Oanh: Vọng thương ngày cũ (20/05)
     Nhạc sĩ Ngọc Đại: Nỗi buồn kiêu hãnh (13/05)
     Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc (27/01)
     Chuyện của diễn viên Thái Hòa (18/01)
Các bài đã đăng:
     NSND Bạch Diệp: Chuyện nghề và chuyện tình (26/04)
     NSƯT Việt Anh: Nỗi cô đơn chạy dọc cõi đời (16/04)
     Nhà văn Lê Lựu: “Việc gì phải giấu, cái gì thiên hạ chả biết” (11/04)
     Bình Minh: “Sự đơn thân và cái đói đã đánh gục tôi” (09/04)
     Hoa hậu Thu Thủy: Chẳng giấu chuyện buồn nữa (07/04)
     NSND Đặng Nhật Minh: … Điện ảnh Việt Nam vẫn vậy thôi! (04/04)
     Lan Phương: Cô Bắc Kỳ nho nhỏ (31/03)



 

1. Bộ trưởng Trần Đại Quang tham dự Hội nghị cấp Bộ trưởng về hợp tác phòng, chống tội phạm Việt Nam - Trung Quốc
2. Kết luận nguyên nhân tử vong của bệnh nhi tại Bệnh viện Đa khoa Quốc Oai
3. Bài cuối: Làm gì để ngăn chặn “hổ sổng chuồng”?
4. Ngăn chặn việc khai thác, mua bán trái phép xác tàu cổ trong lòng biển
5. Quy định về việc đăng ký quốc tịch Việt Nam từ 1/12/2014
6. Quảng Trị: Nông dân đóng góp trên 1,5 tỷ đồng xây dựng nông thôn mới
7. Bệnh nhân “chờ chết” vì thiếu máy chạy thận
8. Đồng Nai: Đẩy mạnh đấu tranh với tội phạm có tổ chức
9. Hà Nam: Diễn tập phương án chống khủng bố, giải cứu con tin, xử lý cháy nổ, cứu hộ, cứu nạn
10. Bầu cử Quốc hội sớm ở Ukraine
TIÊU ĐIỂM
Chuyện của diễn viên Thái Hòa
"Tôi nhớ khi nghe tin ba tôi mất, lúc ấy tôi và Tina Tình phải diễn cảnh đùa giỡn với nhau trong phim Long Ruồi. Mặt cười tươi mà chân tay tôi run rẩy. Tim tôi nhói lên từng chập, cố để không đánh rơi chiếc mặt nạ của mình" - Diễn viên Thái Hòa.
Chuyện của diễn viên Thái Hòa
Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc
Bước chân vào căn nhà xinh xắn, gọn gàng được trang trí giản đơn mà ấm cúng, sang trọng, lịch sự của vợ chồng ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền, cảm giác đầu tiên thể hiện rõ ràng không thể che giấu, đó là một không gian hạnh phúc.
Ca sĩ Tấn Minh - Thu Huyền: Chắt chiu hạnh phúc
NSƯT Thanh Tú: Sống buông xả để biết dừng lại
Nhiều người tìm đến cõi Phật để trốn tránh cuộc đời muộn phiền, đau khổ. Còn Nghệ sĩ ưu tú Thanh Tú thì tìm gì trong thế giới đó, để một chút an lòng cho hiện tại, để hóa giải cho số kiếp đa đoan của mình, để tìm thấy lẽ sống an nhiên.“Cuộc sống tổng không đổi, những điều mình được hay mất, có mà không có. Nên mình không thể cứ ào ào lên, mà hưởng hết danh vọng, phú quý ở đời, phải biết dừng lại, để phúc phận cho con cháu”.
NSƯT Thanh Tú: Sống buông xả để biết dừng lại
NSND Trà Giang: Mối tình đầu tiên và mối tình cuối cùng
"Hồi ấy, tôi 25 tuổi, anh Ngọc 27 tuổi. Sau này, tôi đã cảm nhận một cách sâu sắc rằng, tôi đã gặp may khi lấy được anh ấy. Khi chồng tôi còn sống, tôi đã nói lên điều này với anh bởi tấm lòng, sự hiểu biết và sự hy sinh mà anh ấy dành cho mình. Yêu và lấy nghệ sĩ, anh ấy phải đối diện với nhiều điều ra tiếng vào, kể cả những đồn đại trong giới nghệ sĩ. Nhiều người hỏi anh, có ghen không? Ai mà không ghen, nhưng đã xác định vợ là nghệ sĩ rồi mà. Tôi đã được gặp một người chồng bao dung, đức độ và thương vợ hết lòng", NSND Trà Giang chia sẻ.
NSND Trà Giang: Mối tình đầu tiên và mối tình cuối cùng
“Thị Mịch” ngày nay
Gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng hồng, đôi mắt một mí biết nói và nụ cười hồn nhiên như thuở nào vẫn chẳng hề thay đổi dù đã 20 năm có lẻ kể từ ngày Yến Chi hóa thân vào nàng Thị Mịch trong 2 tập phim truyện nhựa “Giông tố”. Dù trong quãng thời gian ấy, Yến Chi đã kịp rẽ cuộc đời mình sang một hướng đi khác, ít sóng gió hơn, ít cạm bẫy hơn, ít những va đập của đời sống nghệ sĩ với những nhiễu nhương ngoài tầm kiểm soát của chính mình.
“Thị Mịch” ngày nay
Diễn viên Hoa Thúy "vào vai bằng rung cảm vẹn nguyên, đầy ắp"
Khi đã nhận vai, tôi rất yêu nhân vật của mình, vì nếu không yêu, tôi sẽ từ chối. Tôi đã hóa thân vào Thu Hiền hoàn toàn bằng cảm xúc thật của một diễn viên trẻ với nghề còn nguyên vẹn, đầy ắp sự rung động...
Diễn viên Hoa Thúy "vào vai bằng rung cảm vẹn nguyên, đầy ắp"
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Một đời mê đắm guitar, từng dạy rất nhiều thế hệ nghệ sĩ nổi tiếng với cây đàn này, danh cầm Tạ Tấn đã trút hơi thở cuối cùng vào 19 giờ ngày 14/3/2012 tại Hà Nội, thọ 87 tuổi. Nhớ ông, lại nhớ câu tâm sự của ông thuở nào: “Chỉ khi nào xuôi tay tôi mới thôi làm nghệ thuật”.
Danh cầm Tạ Tấn: Guitar bần bật khóc
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
"Đời sống quá nhiều thứ phù phiếm, nhất là đời sống của một người ca sĩ. Tránh để không sa ngã mới là việc khó”. Tránh để không sa ngã trong một cái nghề mà ai cũng nhìn thấy sự hào nhoáng, đúng là khó. Những cú điện thoại khiếm nhã, những lời hứa hẹn, những cám dỗ… Anh Thơ đã đối diện cả đấy, trong quãng đường dài hơn 10 năm làm nghệ thuật đã qua.
Anh Thơ "đứng ngoài những sự xô bồ"
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
Các anh trong Ban lãnh đạo bảo Dũng nghỉ thế thôi, bây giờ phải tham gia vào hoạt động cho đoàn. Vì vở này chỉ 3 hôm nữa là đi dự Hội diễn sân khấu rồi. Hoàng Dũng chỉ có hai ngày tập, đóng thay vai cho Trần Vân. Anh tập quên ăn, quên ngủ. Vai diễn ấy, ở hội diễn năm đó đoạt Huy chương Bạc. "Nếu không đổ mồ hôi thì không bao giờ có cái gì cả", NSND Hoàng Dũng nói.
NSND Hoàng Dũng: Không đổ mồ hôi thì không có cái gì
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
Ngay lúc cay đắng nhất, Nguyễn Thước vẫn bình tĩnh hạ hỏa sự nóng giận của một số người thân, đồng nghiệp, bạn bè, cứ khăng khăng đòi làm cho ra nhẽ, để mọi chuyện được êm xuôi, vì bất cứ một sự đình đám bề nổi nào, cũng đều không hợp với giới điện ảnh tài liệu, những người luôn định ra tiêu chí, tôn thờ sự thật như nó vốn có, chứ không phải cái sự thật mà người khác muốn được tung hô.
NSƯT Nguyễn Thước điềm tĩnh trước những "sóng gió"
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
Hơn 20 năm dấn thân vào đời nghệ sỹ, dẫu đã thuộc hàng "vua biết mặt chúa biết tên", được định giá thù lao trong top đầu của hàng "sao" phim truyền hình, Phạm Cường vẫn tự trào, mình chưa bỏ được tính nhát và thói quen e dè trước đám đông. Chỉ lúc đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, hay trần mình tại trường quay, Phạm Cường mới thấy yên tâm là mình, tự tin được làm mình như mình vốn có.
NSƯT Phạm Cường: "Chủ tịch tỉnh" ngại ngùng trước đám đông
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
Thấy ông nội xuất hiện trong bộ phim “Huyền sử thiên đô” đang trình chiếu trên kênh VTV3, cậu cháu đích tôn ba tuổi rưỡi hết nhìn màn hình vô tuyến lại ngẩn ra ngắm ông, mãi không thôi xuýt xoa trầm trồ: “Sao ông chui vào trong tivi được thế?”. Ông “nghị Hách” Trọng Khôi chỉ cười, niềm hạnh phúc lan tỏa khắp ngôi nhà rộng rãi, được thiết kế khá lãng mạn nhìn ra mặt hồ Ba Mẫu.
NSND Trọng Khôi: “Nghị Hách” về hưu
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
NSƯT Minh Hằng là một người yêu nghề. Yêu nghề ở chị là cách làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc. Và sẵn sàng tỏ thái độ quyết liệt với những điều chướng tai, gai mắt. Chị không thể chịu được sự vô trách nhiệm, cẩu thả trong công việc.
NSƯT Minh Hằng: Yêu đời và yêu nghề
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
Không có dáng vẻ ngôi sao, cũng không quen hành xử theo cách của người nổi tiếng, Quang Thắng ngoài đời cũng y như bản thân anh trong các tiểu phẩm gây cười xuất hiện trên màn ảnh truyền hình: Thô mộc, chất phác, hồn nhiên và rất thực tế...
Nghệ sĩ Quang Thắng: Làng hài cũng tử tế với nhau lắm chứ!
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Trong số các ca sĩ hàng đầu của Việt Nam, có lẽ ít ai có số lượng băng đĩa nhiều như bà. 49 năm đi hát, bà đã có một số lượng băng đĩa khá lớn, 49 đĩa. Bà quan niệm làm nghề, đến với công chúng bằng tiếng hát, chứ không phải bằng những phát ngôn gây sốc hay những scandal như một số ca sĩ trẻ bây giờ. Chỉ tiếng hát mới neo người nghệ sĩ lại với cuộc đời, dù thời gian có thể làm cho con người già đi, mỏi mệt hơn.
NSND Thu Hiền: Níu đời mình vào tiếng hát
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
Diva nhạc nhẹ có một năm thành công và đang mong chờ một ngày được hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng nhất của người phụ nữ. Tuy vậy, khi nhắc đến Trịnh Công Sơn, giọng chị vẫn đầy tha thiết.
Hồng Nhung: "Giữa tôi và Trịnh chắc chắn là tình yêu"
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
Ở chị có sự nền nã và linh hoạt, dịu dàng và thông minh, kiên nhẫn và quyết liệt. Trò chuyện lần đầu với Lan Hương nhưng đã thấy thân quen, dường như đã gặp chị rất nhiều lần trước đây, trong những vai chị đóng...
NSƯT Lan Hương: “Hạnh phúc là biết hy sinh”
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
"Người ta có những 40 năm cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cô bây giờ đã được 10 năm, với cuộc hôn nhân thứ ba… Biết đâu là chốn bình yên... Lâu rồi cô không nhớ về những ký ức, hay ký ức đã trở thành một phần đời sống của cô… dù buồn, dù vui, thì nó cũng trở thành máu thịt của mình rồi…", NSƯT Bích Việt tâm sự.
NSƯT Bích Việt: Bình yên sau giông bão
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
"Gia đình tôi cũng như mọi gia đình khác, cũng có những lúc vui, buồn hay có những khó khăn… Chúng tôi đang sống cho mình và gia đình mình chứ không phải đang diễn cho mọi người xem nên giả sử như áp lực nào đó thì cũng không bao giờ từ phía công chúng cả", ca sĩ Mỹ Linh chia sẻ.
Ca sĩ Mỹ Linh: Không có cuộc hôn nhân nào đơn giản cả
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
Chị vẫn đẹp một cách lạ thường. Dẫu năm tháng và những thăng trầm của cuộc sống đã dội vào cuộc đời chị, thì Thu Hà vẫn mang gương mặt không có tì vết của thời gian. Chị đang trở lại sân khấu, một sự trở lại đầy hứa hẹn cho những vai diễn mới với những nhịp đập đang hồi sinh trong tâm hồn chị…
NSƯT Thu Hà và những u uẩn của nhan sắc
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.