Chào bạn!      
Phóng sự - Tư liệu 
Trở lại vụ giết người ở tiệm vàng Kim Sinh: Săn sói
08:09:00 25/04/2010
Nguyễn Như Phong
Có lẽ những người đang làm công ở trong ngôi nhà số 48 phố Tây Sơn (Hà Nội) không biết rằng, trên cái mảnh đất này, vào ngày 19/7/1999 đã xảy ra một vụ sát hại dã man chưa từng thấy trong lịch sử đấu tranh chống tội phạm ở thành phố Hà Nội. Và cũng chưa có một vụ nào mà Công an Hà Nội cùng Công an Nam Định, Hà Nam, Tuyên Quang, Hà Tây (cũ) đã phải dốc toàn lực truy lùng tội phạm đến thế.

Cho đến bây giờ, mặc dù đã gần 11 năm trôi qua nhưng mỗi lần đi qua phố Tây Sơn đến đoạn nhà 48, như một phản xạ có điều kiện tôi vẫn cứ ngoảnh mặt lại nhìn vào ngôi nhà đấy. Thời gian trôi qua đã lâu và cũng thay đổi chủ nhiều. Bây giờ thay vào ngôi nhà 2 tầng của ngày xửa ngày xưa ấy là một tòa nhà 6 tầng cao ngất ngưởng và tầng trệt là một cửa hàng bán túi xách, ví da...

Nhà số 48 phố Tây Sơn hiện nay.

Ngày ấy tôi là phóng viên duy nhất bám theo được vụ án từ đầu đến cuối. Cũng chẳng phải là do Công an Hà Nội ưu tiên ưu đãi gì mà chính là hồi đó phương tiện còn thiếu thốn cho nên tôi đã lấy xe ôtô của cơ quan chở anh em trinh sát đi lùng bắt kẻ thủ ác. Đúng là “dịp may” hiếm có.

Phần I: Người biến thành… sói?

Đêm 17/7/1999, tại một chiếu bạc ở thị trấn Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang. Gã mệt mỏi đứng dậy sau khi đã vét đến đồng tiền cuối cùng rồi lảo đảo ra về. Chủ xới bạc chạy theo dúi cho gã 10 nghìn và bảo: "Này cầm lấy mà đi xe ôm, mày nhớ từ giờ đến cuối tuần phải trả anh số tiền vay đấy nhé". Gã hỏi lại như một kẻ ngủ mê: "Em vay anh bao nhiêu rồi nhỉ?". Gã chủ xới bạc cười nhăn nhở:  "Có mấy đâu, hơn 20 triệu". Nghe con số hơn 20 triệu, gã giật bắn người, bởi con số thật là khủng khiếp. Về nhà, cả đêm gã trằn trọc không ngủ được vì không biết kiếm đâu ra số tiền ấy bây giờ.

Gã sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng đông con. Nhà có 9 anh em, gã là thứ tư và được coi là đẹp trai nhất nhà.  Mà cũng chính vì đẹp trai cho nên tuổi trẻ của gã cũng đã vương vấn mối tình với nhiều cô gái. Gã lấy vợ khá sớm, năm 21 tuổi và cũng đã có với nhau 3 mặt con. Vợ gã là một người làm ăn chân chỉ hạt bột và cam chịu. Gã đã trải qua nhiều nghề từ đào đãi vàng, công nhân, rồi cũng có một thời gã buôn vàng cốm. Gã mua vàng cốm ở các lò đào đãi vàng ở Tuyên Quang rồi mang lên Hà Nội cho các hiệu vàng. Buôn vàng cốm cũng có lãi, nhưng khốn khổ cho đời gã, được đồng nào gã nướng sạch vào chiếu bạc hết đồng nấy.

Không chỉ nổi danh là một con bạc luôn khát nước ở đất Chiêm Hóa, gã còn về tận Nam Định, Hà Nam đánh bạc. Nhưng không chỉ cờ bạc, gã lại còn dính vào hút sách nữa, cho nên bao nhiêu của nả tích cóp được đều lần lượt đội nón ra đi... Ngôi nhà của gã nằm cạnh bờ sông Lô tuy đất  rộng, nhà to nhưng cũng rất xuềnh xoàng. Người ta bảo nếu gã không nghiện ngập, cờ bạc, thì đã trở thành một đại gia có máu mặt ở thị trấn Chiêm Hóa. Năm 1999, gã 39 tuổi, nhưng cũng đã "kịp" ghi vào lý lịch của mình một tiền án về tội đánh bạc và một tiền sự về tội nghiện hút.

Nằm nghĩ mãi, không biết làm thế nào để kiếm ra được tiền, bỗng dưng gã nghĩ đến một gia đình. Đó là ông Phạm Công Sinh, chủ hiệu vàng Kim Sinh ở 48 phố Tây Sơn, quận Đống Đa, Hà Nội. Sở dĩ gã nhớ đến nhà ông Sinh là bởi vì trước đây trong thời kỳ buôn bán vàng cốm gã đã nhiều lần mang vàng đến đây bán và được ông bà Sinh cho ngủ qua đêm tại nhà. Nhà ông Sinh thì gã biết quá rõ, ngoài ông bà ra thì còn có một người phục vụ tên là Lục Thị Nghĩa quê ở Thanh Hóa, hằng ngày đến giúp việc theo giờ.

Thật ra thì chị Nghĩa không phải là giúp việc cho nhà ông Sinh mà là giúp việc cho nhà anh Phạm Công Tấn, con trai ông Sinh ở số nhà 68 cùng phố. Ông bà  Sinh đều tuổi đã ngoài bảy chục là người hiền lành, sống nhân đức, được bà con quý mến, vậy mà chẳng hiểu sao có được 3 người con thì 2 người lại bị bệnh tâm thần, một người tên là Tảo, một người tên là Thức. Tảo thì bị tâm thần nặng gần như là không biết gì, suốt ngày chỉ ngồi cười ngây ngô, còn Thức thì bị nhẹ hơn. Cả hai người đều phải dùng thuốc ngủ thường xuyên vì nếu thiếu thuốc, họ không ngủ được.

Nghĩ đến nhà ông Sinh, gã bỗng nảy ra ý định phải về đó kiếm tiền... và đêm hôm đấy gã gần như thức trắng đêm để vạch ra kế hoạch. Thế là sáng hôm sau, 7h sáng, ngày 18/7 gã đi ôtô khách xuống Hà Nội. Thấy chồng sắp xếp quần áo, vợ gã hỏi:  "Mình đi đâu đấy?". Gã nói gọn lỏn:  "Tôi đi xuống Nam Định có việc". Biết tính chồng, chị Định, vợ gã cũng chẳng hỏi thêm làm gì.

Khi đi Hà Nội, gã đem theo một cái cặp trong đó có 1 áo mưa, 1 quần dài, 3 chiếc áo và 700 ngàn. Đến khoảng nửa buổi chiều thì xe về đến bến Kim Mã, Hà Nội, gã xuống thuê xe ôm đi ra chợ Hôm - Đức Viên, gã vào một cửa hàng bán dao, cuốc, xẻng ở ki-ốt số 15 ở chợ Hôm mua 1 con dao nhọn, loại dao Thái Lan 25 ngàn đồng, bỏ vào chiếc cặp mang theo. Rồi sau đó, gã thuê xe ôm đi tới ngã tư Ô Chợ Dừa.

Hiệu vàng Kim Sinh tháng 7/1999.

Đến ngã tư, gã xuống xe lững thững đi vào một quán phở  và gọi một bát phở  bò chín. Ăn xong, gã đi đến một quán nước chè đối diện với nhà ông Sinh... Gã uống nước chè và hút thuốc lào vặt chờ trời tối.  Đến khoảng 20h30, khi thấy hiệu vàng Kim Sinh đã nghỉ bán hàng, gã lững thững đi vào nhà ông Sinh. Ông Sinh đang ngồi một mình ngoài cửa nhà, gã đến và chào ông. Nhận ra người quen, ông Sinh hỏi: "Ơ thằng cháu, sao lâu lắm không thấy mày xuống?". Gã bảo: "Vâng, cháu có việc đi Nam Định nên tranh thủ rẽ qua đây thăm hai bác".

Ông Sinh vồn vã mời gã vào  nhà. Bà vợ ông Sinh tên là Tịch, thấy gã thì cũng xuống đón tiếp niềm nở và hỏi chuyện làm ăn. Chuyện trò được một hồi, ông Sinh hỏi: "Này, tối nay cháu ngủ ở đâu?". Gã nói: "Cháu cũng chưa biết ngủ ở đâu, nhưng mà mai cháu về quê rồi, thôi bác cho cháu ngủ lại đây nhé". Ông Sinh gật đầu: "Được thôi, thế thì tối nay mày ngủ với thằng Thức".

Đến hơn 21h, Phạm Ngọc Toản cháu nội của ông Sinh đến chơi. Toản đứng cạnh gã, gã lấy thuốc lá ra mời anh Toản, nhưng Toản không hút và Toản đi ra ngoài cửa rồi hỏi: "Ai ở trong nhà đấy ông?". Ông Sinh nói: "Ôi, nó là bạn của chú Thức đấy". Khoảng gần 22h thì chị Lục Thị Nghĩa và anh Toản đi ra khỏi nhà, ông Sinh ra kéo cửa sắt và khóa cửa nhà lại rồi đi lấy thuốc ngủ cho hai người con bị bệnh tâm thần của mình là Thức và Tảo uống.

Gã nằm ở một chiếc giường con cùng phòng với Thức và xem tivi. Được một lúc,  bà vợ ông Sinh mang thuốc ngủ vào cho Thức và Tảo uống. Bà bảo gã: "Thôi, anh ngủ sớm đi để mai còn về, với lại để cho thằng Thức nó còn ngủ, chứ có tiếng tivi nó không ngủ được đâu".

Mặc dù hôm đó đi rất mệt, nhưng lúc này thần kinh của gã căng như dây đàn, gã không thể nào chợp mắt được dù chỉ là một phút. Gã nằm bên cạnh anh Thức và lắng nghe từng nhịp thở của anh và cứ 15 phút gã lại nghe tiếng chuông đồng hồ quả lắc gõ thánh thót, gã đếm từng lần chuông và đến khoảng 3h sáng ngày 19 thì gã ngồi dậy.

Gã len lén đi ra ngoài quan sát thấy mọi người trong nhà ông Sinh đã ngủ say, gã nhẹ nhàng mở chiếc cặp đen, lấy ra con dao Thái Lan rồi rón rén đến giường anh Thức đang nằm ngủ, tay trái hắn bịt chặt mồm anh Thức, chân phải đè lên bụng anh Thức đồng thời tay phải cầm dao và hắn miết một đường rất mạnh ngang cổ anh Thức, nhát dao hiểm ác này cắt đứt thực quản, khí quản và bó mạch cảnh bên trái. Anh Thức giãy chết, đập mạnh chân xuống giường các tia máu từ vết cắt phun ra gã liền vồ lấy chiếc vỏ chăn hoa ở bên cạnh trùm lên mặt anh để thấm máu. Chỉ 1 phút sau là anh Thức không còn động cựa.

Ông Sinh nghe tiếng động do anh Thức đập chân xuống giường nên đã thức dậy đi  đến phòng, đứng ngoài cửa  hỏi: "Cái gì đấy mà đập mạnh thế?". Gã nói với ông: "Ôi thằng Thức nó ngủ mê ông ạ, khiếp thằng mê nói linh tinh quá". Ông Sinh nhìn vào giường, nhưng do điện tắt, mắt ông lại kém cho nên ông chẳng thấy gì. Ông đi tiếp vào gian phòng thứ ba tiếp giáp với khu bếp và nhà vệ sinh, đến giường anh Tảo đang nằm ngủ, ông bật điện lên thấy anh Tảo đang nằm ngủ ngon lành, ông đi ra.

Thấy ánh điện từ gian phòng anh Tảo hắt ra, gã sợ ông Sinh phát hiện được cho nên chờ ông đi đến sát giường anh Thức thì gã bất ngờ nhảy ra, tay phải cầm dao nhọn đâm một nhát vào người ông Sinh nhưng bị trượt, ông Sinh dùng tay giằng lấy con dao, tay ông cầm phần thân và lưỡi dao giằng co với gã, ông Sinh kêu: "Ối giời ơi nó giết tôi", rồi đi giật lùi về phía khu bếp và nhà vệ sinh. Lúc này gã như một con sói, gã xông tới áp sát người vào người ông Sinh, gã đâm và chém liên tiếp vào người ông.

Trong khi gã đang vật lộn với ông Sinh thì bà Tịch tỉnh dậy cũng xông vào giằng co với gã. Do bị thương nặng, ông Sinh ngã gục ngay xuống trước cửa khu bếp và nhà vệ sinh còn bà Tịch túm được tay dao của gã và giằng được ra, nhưng do bị mất đà nên bà ngã xấp xuống nền cửa. Gã dùng đầu gối trái tỳ lên lưng bà Tịch, dùng tay phải gỡ lấy con dao từ tay bà Tịch rồi cầm dao đứng dậy thì gã thấy bà ngồi dậy.

Gã vằn mắt lên, dùng chân đạp vào mặt bà Tịch làm bà ngã ngửa rồi hệt như động tác đã làm với Thức, gã giết bà Tịch. Lúc này, khi thấy bà Tịch nằm yên không động cựa thì gã mới phát hiện ra bàn tay của gã bị chảy máu. Hóa ra, trong lúc giằng co với bà Tịch gã đã nắm phải lưỡi dao cho nên phần gan bàn tay trái giữa ngón cái và ngón trỏ bị rách.

Nghe thấy tiếng động mạnh, anh Tảo đã thức dậy và nhìn thấy cảnh gã đâm chém bố mẹ mình. Nhưng là người bị tâm thần nặng nên anh vẫn ngồi trên giường, miệng lẩm nhẩm "đâm chết chúng nó đi... đâm chết chúng nó đi". Gã thừa biết anh Tảo là người vô hại cho nên gã không giết anh Tảo ngay mà đi lục soát tìm chìa khóa. Tìm được chìa khóa cửa ra vào gồm 2 chìa, một chiếc để trong ngăn kéo ở tủ đứng kê ở chỗ sập gụ, gã cất chìa khóa vào túi quần đùi đang mặc trên người rồi tiếp tục tìm chìa khóa két sắt. Khi tìm thấy chùm chìa khóa của 2 két sắt treo ở mắc áo gian phòng thứ hai, gã quay vào phòng Tảo, thì lại không thấy Tảo đâu. Gã gọi anh Tảo. Nghe tiếng gọi anh Tảo từ trên gác xép đi xuống, nói lẩm bẩm: "Tao vừa trốn". Gã chỉ vào xác ông Sinh và bà Tịch nói với Tảo: "Mày ngồi đây trông bọn này rồi tao cho tiền". Anh Tảo đờ đẫn nhìn rồi gật đầu!

Sau đó, gã đi ra mở 2 két sắt để ở gian nhà ngoài, nhưng không mở được vì cả 2 két sắt còn có khóa số.  Gã để nguyên chìa khóa ở ổ khóa bên trái rồi lấy kéo sắt để ở bàn dụng cụ làm vàng, gã cậy phá tủ kính trưng bày vàng, ở ngăn phía trên rồi gã vơ vét tất cả vàng, nhẫn, dây chuyền, hoa tai, vòng đeo tay và các loại lắc rồi gã tiếp tục lục soát các ngăn ở bên dưới tủ trưng bày vàng tây, vàng ta kề sát cửa bên ngoài nhưng không thấy gì, gã lại đi lục soát tất cả các tủ khác. Khi thấy một chiếc hòm sắt nhỏ có khóa, gã dùng búa đinh, kéo sắt đập phá hòm sắt xem bên trong đựng gì, hóa ra bên trong đựng đồ trang sức của bà Tịch, gã lấy được 1 dây chuyền, 1 lắc đeo tay bằng vàng ta nặng khoảng  1 lượng, sợi dây chuyền khoảng hơn 2 lượng, rồi hoa tai, nhẫn, mặt đá và cả 1 chiếc đồng hồ Seiko. Toàn bộ số vàng lấy được gã cho vào chiếc cặp đem theo, còn chiếc hòm sắt, chiếc búa đinh và chiếc kéo hắn để lại ở gian phòng thứ hai.

Sau khi đã cướp được số tài sản, gã cầm dao nhọn, vẫn là con dao đã giết hại 3 người đến chỗ anh Tảo đang ngồi trên giường... Thấy gã cầm dao, anh Tảo hoảng sợ, hai tay ôm lấy đầu, gã đứng phía sau đâm một nhát vào hõm vai bên phải rồi gã điên cuồng đâm tiếp 8 nhát nữa vào má, vào tai, vào gáy, vào cổ anh Tảo. Khi anh Tảo bị đâm nhát dao thứ nhất thì anh ngẩng đầu lên nói "tôi vẫn trông cho anh đấy chứ" rồi gục xuống giường chết ngay tại chỗ. Giết anh Tảo xong, gã cầm dao đi vào nhà vệ sinh rửa máu dính ở dao và vứt dao vào trong chiếc xô nhựa màu đỏ để trong nhà tắm.

Khám nghiệm hiện trường vụ án.

Sau đó gã bình thản tắm rửa, giặt chiếc quần đùi đen có dính máu xong rồi lại mặc tiếp. Gã mang tất cả mọi thứ để vào gian phòng rồi mặc quần áo dài, xách cặp đi ra cửa dùng chìa khóa cửa sắt mà gã lấy từ trước để trong túi quần đùi gã mặc trên người, gã mở 2 chiếc khóa, rồi đi ra ngoài, dùng dây xích vòng 2 cánh cửa bên trong lại và khép cửa lại rồi gã đi bộ đến cổng Bệnh viện Đống Đa, lúc này vào khoảng 5h sáng. Thấy một người xe ôm đang đứng chờ khách trong cơn ngái ngủ, gã bảo ông chở ra bến xe phía Nam...

(Xem tiếp trên Chuyên đề ANTG)

N.N.P. (bài đăng trên Chuyên đề ANTG số 952)

Theo dòng sự kiện
    Phần cuối: Bắt sói - Nguyễn Như Phong
    Phần III: Lần theo dấu sói - Nguyễn Như Phong
    Phần II: Tìm hang sói - Nguyễn Như Phong

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Chuyện ít biết về anh Trỗi và chị Quyên (12/10)
     Bài 4: Thiếu tướng Nguyễn Quang Phòng: Vẹn nguyên ký ức về Thủ đô trước ngày tiếp quản (09/10)
     Bài 2: Vẹn nguyên kí ức về Hà Nội trước ngày chuyển giao 10/10 (07/10)
     Suốt đời phấn đấu vì hòa bình, hạnh phúc cho nhân dân, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước (06/10)
     Sâu lắng trong hình bóng nước nhà (04/10)
     Vị tướng lỗi lạc, “Zhukov của Việt Nam” (29/09)
     Người hàng xóm (28/08)
Các bài đã đăng:
     Ngư Thủy hôm nay (24/04)
     “Cổ tích” của những nữ sinh khiếm thị (22/04)
     Cô bé 12 tuổi nuôi cả gia đình 7 miệng ăn (18/04)
     Tất cả cho ngày thống nhất (14/04)
     Về nơi hoàn táng vua Lê Dụ Tông (11/04)
     Lời kể của một tử tù: Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn (10/04)
     Những đứa trẻ lặn ngụp kiếm sống (09/04)



 

TIÊU ĐIỂM
Nhớ vị tướng hậu cần giàu tư duy đổi mới, dám nghĩ, dám làm
Năm 1984, Thiếu tướng Lê Văn Tẩu khi đó đương là Trưởng đoàn Vận tải (H22) thuộc Tổng cục Hậu cần, Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an). Thời kỳ đó đất nước chúng ta ở hoàn cảnh kinh tế khó khăn, trong vòng bao vây, cấm vận; đặc biệt sau đổi tiền 1985, giá cả hàng hóa tăng phi mã, lại vừa giúp Campuchia chống nạn diệt chủng của bè lũ Pôn Pốt ở phía Tây Nam và chống xâm lược ở phương Bắc.
Nhớ vị tướng hậu cần giàu tư duy đổi mới, dám nghĩ, dám làm
Thượng tướng Phùng Thế Tài - Người cận vệ đầu tiên của Bác Hồ
Tháng 8/1944, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc lấy tên là Hồ Chí Minh quyết định sang Trung Quốc gặp đại diện đồng minh để tranh thủ sự giúp đỡ. Đồng chí Phùng Thế Tài được giao nhiệm vụ bảo vệ Bác trong chuyến đi này. Về kỷ niệm này, Thượng tướng Phùng Thế Tài kể lại: “Lần ấy chỉ có một mình tôi đi bảo vệ Bác. Tôi mặc bộ dạ sỹ quan Tưởng oai lắm. Tôi nói thạo tiếng Trung Quốc, lại có sẵn giấy thông hành đặc biệt của chính quyền Tưởng Giới Thạch cấp hồi còn học ở trường quân sự Hoàng Phố nên yên trí...".
Thượng tướng Phùng Thế Tài - Người cận vệ đầu tiên của Bác Hồ
Nhớ mãi những kỷ niệm về Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn đã ký quyết định thành lập Phòng Tài liệu nghiệp vụ - P4 thuộc Cục Kỹ thuật C39, với nhiệm vụ: Nghiên cứu, chế tạo các tài liệu, phương tiện kỹ thuật nghiệp vụ cho công tác phản gián, tình báo, đáp ứng cho chiến trường miền Nam và phục vụ công tác bảo vệ an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội ở miền Bắc. Gần nửa thế kỉ đã qua, hình ảnh Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn với cán bộ, chiến sỹ Phòng Tài liệu nghiệp vụ vẫn hiện lên sống động mỗi khi tôi nhớ lại những kỷ niệm thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nhớ mãi những kỷ niệm về Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn
Thượng tướng Trần Văn Quang: Trọn đời theo con đường cách mạng
Hơn 4 năm trước tôi có may mắn được dự lễ trao tặng Huân chương Sao vàng cho Thượng tướng Trần Văn Quang, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, nguyên Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Năm đó, ông bước vào tuổi 93 và có hơn 70 tuổi Đảng...
Thượng tướng Trần Văn Quang: Trọn đời theo con đường cách mạng
Núi Rồng đêm thức
Mộ Đại tướng nằm lưng chừng núi, những vòng hoa lặng lẽ được đặt lên. Khi đến đây, tôi nghe lưu truyền rằng, khu vực Vũng Chùa có địa thế độc nhất vô nhị. Không chỉ đẹp về phong cảnh, thế núi, hướng biển, mà nơi đây còn chứa đựng nhiều câu chuyện và di tích rất đặc biệt. Tên gọi Vũng Chùa bởi ngày trước có dấu tích của một ngôi chùa linh thiêng nhưng thời gian và chiến tranh, bão lũ đã xóa mất dấu tích ngôi chùa này. Cũng ở khu vực này có một giếng nước ngọt không bao giờ cạn mà người dân vẫn gọi là giếng Ao Quân.
Núi Rồng đêm thức
Nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 50 năm giải phóng Điện Biên
Đúng 9h sáng - múi giờ sáng láng minh mẫn nhất của một ngày năm 2003, vị tướng già 93 tuổi Võ Nguyên Giáp với quân hàm Đại tướng bước tới chậm rãi bắt tay Phó TBT Lưu Vinh và tôi, nhóm phóng viên Báo Công an nhân dân đang chờ sẵn ở căn phòng khách.
Nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 50 năm giải phóng Điện Biên
Nhân cách cao cả của người trí thức theo Bác Hồ về nước kháng chiến
Một ngày cách đây hơn 15 năm, khi thực hiện đề tài Văn hóa Vĩnh Long, chúng tôi xin phép và được gặp Giáo sư - Viện sỹ Trần Đại Nghĩa tại nhà riêng trên đường Nguyễn Trọng Tuyển - TP Hồ Chí Minh (lúc đó Giáo sư còn chưa ngã bệnh, rất tỉnh táo). Khi chúng tôi hỏi, Giáo sư (GS) còn nhớ những chuyện về quê hương vùng đất “chín rồng”. Ông trầm ngâm rồi hỏi tôi: Sông Măng giờ còn trong như xưa không cháu? Nay bà con ta ở Hoà Hiệp - Tam Bình ta sống như thế nào?
Nhân cách cao cả của người trí thức theo Bác Hồ về nước kháng chiến
Dấu ấn thiêng liêng bảo vệ Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9/1945
Lịch sử CAND ghi nhận ngày 19/8/1945 là ngày truyền thống (đúng với ngày Cách mạng Tháng Tám thành công), tuy nhiên, tiền thân của lực lượng CAND đã có từ trước đó.
Dấu ấn thiêng liêng bảo vệ Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9/1945
Sắt son trong hình bóng quê nhà
Những năm gần đây, cứ đến ngày sinh nhật Đại tướng Võ Nguyên Giáp,  người dân làng An Xá, Lộc Thuỷ, Lệ Thuỷ, Quảng Bình lại thường ngồi lại bên nhau kể chuyện về Đại tướng, người con ưu tú của làng.
Sắt son trong hình bóng quê nhà
Chuyện ít biết về ông trùm hình sự thầm lặng
Một thời, và cả rất lâu về sau nữa, Thiếu tướng Trịnh Thanh Thiệp - nguyên Phó Tổng cục trưởng thường trực Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an), vẫn là một cái tên rất nổi tiếng và cũng rất gần gũi đối với nhiều người. Tên ông gắn liền với sự ra đời và những chiến công xuất sắc của lực lượng SBC (Săn bắt cướp) huyền thoại một thời những năm đầu sau giải phóng.
Chuyện ít biết về ông trùm hình sự thầm lặng
Bộ sưu tập của lòng yêu nước
Chúng tôi gặp anh Trần Thắng khi anh từ Mỹ về Việt Nam dự triển lãm “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam - những bằng chứng lịch sử” do Bộ TT&TT tổ chức tại Hà Nội. Anh Trần Thắng chính là chủ nhân của 150 tư liệu, bản đồ giá trị như những “bằng chứng thép” được trưng bày tại cuộc triển lãm này.
Bộ sưu tập của lòng yêu nước
Hợp tác toàn diện giữa hai nước Việt Nam - Hoa Kỳ ngày càng phát triển
Chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong ba ngày từ ngày 24 đến 26/7 ghi thêm dấu mốc quan trọng, nâng tầm quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước. Chủ tịch Trương Tấn Sang đã hội đàm với Tổng thống Barack Obama và ra tuyên bố chung. Nhiều cuộc gặp gỡ quan trọng của Chủ tịch Trương Tấn Sang với các quan chức cấp cao của Hoa Kỳ: Tiếp Bộ trưởng Thương mại Mỹ Penny Pritzker; Bộ trưởng Nông nghiệp Tom Vilsack; Đại diện Thương mại Mỹ Michael Froman; Dự chiêu đãi chào mừng của chính phủ Mỹ do Ngoại trưởng John Kerry chủ trì; gặp các nghị sĩ thượng viện và hạ viện, Ủy ban Đối ngoại thượng viện Hoa Kỳ.
Hợp tác toàn diện giữa hai nước Việt Nam - Hoa Kỳ ngày càng phát triển
Tháng Bảy ở nghĩa trang Trường Sơn: Những câu chuyện nơi vùng đất thiêng
Nghĩa trang Trường Sơn vào tháng Bảy, hàng vạn người dân cả nước về đây thắp nén tâm nhang thành kính dâng lên những người con đã ngã xuống vì Tổ quốc. Thắp một nén nhang cho người dưới mộ, trong bảng lảng trời chiều ở mảnh đất thiêng, hồn người như phiêu diêu về câu chuyện cây bồ đề thiêng, mạch nước ngầm, bước chân của những người lính trong đêm vắng... cùng những lời của Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên khi ông đến đây.
Tháng Bảy ở nghĩa trang Trường Sơn: Những câu chuyện nơi vùng đất thiêng
Có một "Truông Bồn" ở Khe Thui
Trong buổi chiều của một ngày tháng 7 linh thiêng, chúng tôi tìm đến Khe Thui, xã Hoá Thanh, huyện Minh Hoá, Quảng Bình. Câu chuyện bi tráng về sự hy sinh của 7 thanh niên xung phong (TNXP) đơn vị C758 ở nơi này có khác gì một Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn hay cách đó không xa là Hang Tám Cô. Song, đã gần 45 năm trôi qua kể từ ngày các TNXP ngã xuống ở Khe Thui, câu chuyện bi tráng này rất ít người biết đến, có lẽ vì vậy sự cô quạnh nơi đây sẽ làm trắc ẩn bao người khi câu chuyện được kể.
Có một "Truông Bồn" ở Khe Thui
Xây no ấm, giữ bình yên từ “xứ sở đói nghèo”
Lâu rồi chúng tôi mới có dịp về thăm xã Cam Tân, huyện Cam Lâm (Khánh Hòa). Sải bước trên những con đường bê tông rực rỡ nắng vàng nối liền cả 4 thôn: Phú Bình 1, Phú Bình 2, Xuân Lập và Vinh Bình, hai bên đường là những ngôi nhà xây khang trang giữa những vườn cây trái xanh mướt, chúng tôi mới cảm nhận một cuộc sống mới no ấm và bình yên đang hiện hữu ở vùng đất từng được mệnh danh là “xứ sở của đói nghèo” này...
Xây no ấm, giữ bình yên từ “xứ sở đói nghèo”
Gặp lại người Anh hùng mở đường ra đảo Cồn Cỏ
Nhà của Anh hùng Lê Văn Ban ở cách Bến đò B Tùng Luật, xã Vĩnh Giang (Vĩnh Linh, Quảng Trị) chỉ tầm 200m. Cách đây gần 50 năm, từ bến đò lịch sử này, người thanh niên ấy đã cùng với một số thanh niên cùng làng, vận chuyển thành công ra đảo Cồn Cỏ 60 chuyến hàng là lương thực, đạn dược để tiếp tế cho bộ đội đánh giặc.
Gặp lại người Anh hùng mở đường ra đảo Cồn Cỏ
Chuyện khám phá những trùm cờ bạc cá độ nghìn tỷ đồng qua mạng
Đến ngày 19/6, Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã khởi tố 32 bị can trong đường dây đánh bạc xuyên quốc gia qua trang web M88, trong số đó có 9 bị can bị khởi tố với vai trò tổ chức đánh bạc, 23 bị can đánh bạc, đồng thời đang tiếp tục điều tra, mở rộng vụ án.
Chuyện khám phá những trùm cờ bạc cá độ nghìn tỷ đồng qua mạng
Bài cuối: Để Trường Sa thêm gần
Trong chuyến công tác ra huyện đảo Trường Sa của Đoàn đại biểu Bộ Công an, tình cảm đất liền với biển đảo và biển đảo với đất liền luôn thắm đượm, hòa quyện. Chúng tôi, những thành viên đoàn công tác thấy rõ hơn “biển trời quê ta, đẹp như gấm hoa” và cán bộ, chiến sĩ, nhân dân huyện đảo Trường Sa cảm nhận sâu sắc niềm tin yêu, sự sẻ chia của đất liền. Vài năm gần đây, còn có những đoàn của các tỉnh, thành phố, kiều bào ở nước ngoài được ra thăm Trường Sa để tận mắt chứng kiến sự đổi thay của vùng biển đảo thiêng liêng... Tình cảm đó, sẽ góp phần làm cho Trường Sa thêm gần với đất liền và đất liền thêm an bình, phát triển nhờ Trường Sa thân yêu.
>> Bài 3: Cột mốc chủ quyền sống trên biển Đông
Bài cuối: Để Trường Sa thêm gần
Một làng có hơn 300 lượt người ra xây đảo Trường Sa

Họ chính là những người nông dân sống ở vùng quê đồng bằng Bắc Bộ. Cách Trường Sa hàng ngàn cây số, nhưng những người nông dân ở thôn Bỉnh Di, xã Giao Thịnh, huyện Giao Thủy (Nam Định) lại nắm rất rõ luồng lạch, từng đảo nhỏ ở Trường Sa.

Một làng có hơn 300 lượt người ra xây đảo Trường Sa
“Huyền thoại Điện Biên” trong thời đại mới
Mùa này, đường lên Tây Bắc không có hoa ban. Nhưng bù lại, với các cựu chiến binh Điện Biên Phủ, trên ngực ai cũng có những “bông” huân, huy chương thắm đỏ sắc cờ và một con tim đang thiết tha giục bước hành quân về nơi chiến trường xưa. Còn đó con đường chinh chiến hôm nào, từng kỷ niệm một thời máu lửa, bi tráng lại ào ạt hiện về. Đây Cò Nòi, đây Pha Đin, đây Nà Tấu, Mường Phăng... con đường kéo pháo như còn vọng về dư âm của tiếng “hò dô”, như còn vọng về tiếng chão nghiến vào những đôi vai trần rớm máu...
“Huyền thoại Điện Biên” trong thời đại mới
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.