Chào bạn!      
Phóng sự - Tư liệu 
Mẹ Trần Thị Viết.
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng 118 tuổi
08:44:00 03/10/2010
Mới đó mà đã gần tròn thế kỷ, kể từ ngày mẹ Trần Thị Viết từ Thủ Thừa về Vĩnh Hưng, Long An làm dâu, mẹ đã hy sinh cho miệt Vĩnh Hưng này không chỉ 7 người con, còn cả 1 người cháu nội cũng theo cha chú đi làm cách mạng. Ở miệt Đồng Tháp Mười này, nước mắt mẹ đã chảy nhiều hơn bất cứ người phụ nữ nào khác.

7 lần tiễn con đi, 7 lần khóc thầm lặng lẽ!

Tuyên Bình Tây là một xã thuộc vùng biên giới của huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An. Xã Tuyên Bình Tây nằm sâu trong vùng trũng nhất của miệt Đồng Tháp Mười, địa hình bị chia cắt bởi hệ thống sông rạch chằng chịt. Như nhiều địa phương khác thuộc vùng Đồng Tháp Mười, hàng năm Tuyên Bình Tây phải sống chung với lũ trong vòng 5 tháng, thời gian đó, nước ngập trắng đồng, cả xã cũng chỉ còn một số gò cao không bị lũ nhấn chìm, những chòi lá được dựng tạm trên những gò đất ấy.

Mẹ Viết nhớ lại, ngày mới về làm dâu miệt này, thấy câu "Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội tựa bánh canh" chẳng ngoa tí nào. Chồng mẹ - cụ Nguyễn Văn Dành - tuổi Tý (SN 1888), là con của một nghĩa binh kháng Pháp thời Cần Vương, quê ở miền Trung, vì trốn sự truy đuổi của giặc Pháp đã di cư vào Đồng Tháp Mười. Ông có người chị họ đi bán cá ở vùng Thạnh Lợi, Thủ Thừa quê mẹ Viết, nhờ vậy mà quen rồi thương mẹ.

Khi mẹ Viết về đây, chỉ thấy một vùng mênh mông bát ngát, lau sậy giăng giăng, đưng đế bạt ngàn. Một cánh đồng sình lầy, đất rộng người thưa, cả một xã, loe ngoe vài căn chòi như chòi vịt, chằng chịt kênh rạch. Thương chồng, mẹ Viết cắn răng, xắn tay cùng chồng gây dựng, sinh sống tại mảnh đất Vĩnh Hưng này. Trước đây, do đất đai ở Tuyên Bình Tây nhiễm phèn nặng, nguồn nước phục vụ cho sản xuất nông nghiệp hầu như phụ thuộc vào thiên nhiên.

Mỗi năm, Tuyên Bình Tây chỉ sản xuất được 1 vụ lúa, năng suất lại thấp, hai vợ chồng mẹ Viết "tăng gia" thêm 1 vụ khoai, rảnh thì bắt con tôm, con cá, đắp đổi qua ngày. Cực khổ, nhọc nhằn là vậy, mẹ Viết cũng sinh cho chồng lần lượt đến 10 người con, 8 trai, 2 gái. Con cái mẹ, như lau như sậy, vẫn lớn lên sau mỗi mùa nước nổi...

Cho đến năm 1945, Tuyên Bình vẫn là một vùng đất "rất rộng" mà người "rất thưa", với khoảng 150 hộ dân. Tuyên Bình nằm trên con đường hành lang chiến lược nối liền miền Đông với miền Tây Nam Bộ, trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, Tuyên Bình là vùng căn cứ quan trọng, chiếm vị trí trọng yếu trên hành lang chiến lược nối liền giữa Trung ương Cục miền Nam với chiến trường Khu 8.

Những tên đất, tên người ở Tuyên Bình như: Chùa Nổi, Rạch Bay, Đầu Sấu, Cả Rưng, Cả Gừa... đã đi vào lịch sử trong các cuộc kháng chiến của quân dân Nam Bộ. Đây từng là căn cứ của cơ quan cấp xứ của Nam Bộ trong những năm 1947- 1951. Tuyên Bình trở thành địa bàn giằng co giữa ta và địch, bên nào cũng muốn giành quyền kiểm soát khu vực trọng yếu này suốt chiều dài của cả hai cuộc chiến tranh.

Chảy theo dòng cách mạng, năm 1952, con đầu lòng của mẹ Viết là Nguyễn Văn Liễng tham gia cách mạng. Thời gian đầu, anh Liễng giấu mẹ, sợ bà lo, nhưng thấy con đi sớm về khuya, có khi đi mấy ngày trời mới về, người đầy bùn sình nhưng tâm trạng rất phấn khởi, anh kể chuyện ngoài Bắc, kể chuyện Bác Hồ, chuyện bưng biền, bà sinh nghi. Thời điểm này, nhiều người vùng Vĩnh Hưng đã tham gia cách mạng, rồi một ngày, mẹ gọi anh Liễng lại: "Má biết con theo cách mạng, theo Bác Hồ sao lại giấu má?". Anh Liễng cười hiền, rồi bảo mẹ: "Giờ con đã là công an viên của xã rồi má à!”.

Má ôm lấy đầu anh Liễng vào lòng... Hai Liễng bảo mẹ: “Con đi làm cách mạng, chuyện sống chết không biết thế nào, con có chuyện gì, má ngó chừng mấy đứa nhỏ (khi ấy, Hai Liễng đã ngoài 30 tuổi, đã có vợ và 5 con nhỏ)! Mẹ Viết kể tiếp...

Má còn nhớ vào một ngày nước lũ đổ về, trắng đồng, mưa không ngớt, má ngồi trong nhà mà thấy ruột gan cứ sôi lên, má nghĩ tới anh Liễng mấy ngày nay đi biệt, khi anh Liễng đi, còn dặn, "con sẽ sớm về, lợp lại cho má cái mái dừa, mưa rồi lũ chuẩn bị dồn về, nhà mình vầy không ổn đâu má!”. Từ ngoài xa, má thấy thằng Tư tất tả về nhà, má linh cảm Tư sẽ đem tin chẳng lành của Hai Liễng.

Anh Liễng hy sinh, lòng má đau như cắt, nuốt nước mắt vào trong: "Má cấm tụi bây không được khóc thằng Hai, nó hy sinh vì đất nước thì không có chi phải khóc". Nhưng có mấy đứa nhỏ, chịu không đặng, khóc rưng rức. Má ôm tụi nhỏ vào lòng, không khóc mà nước mắt cứ chực trào ra, có đứa mới 5-6 tuổi khi anh Hai chúng hy sinh. Sợ tụi Việt gian biết chuyện anh Hai Liễng theo Việt Cộng, má làm đám tang cho Hai Liễng một cách lặng lẽ, một nấm mồ nhỏ, vài nén nhang thắp vội. Trước mộ con, má lại hứa, đứa nào lớn lên, muốn theo anh Hai má đều ủng hộ. Ấy là vào tháng 6/1953.

Mẹ lấy gương chiến đấu hy sinh của anh Hai Liễng để động viên những người con còn lại tham gia chống giặc cứu nước. Các con mẹ Viết đều đã nối gót theo anh mình, Nguyễn Văn Anh, Nguyễn Văn Kiểng, Nguyễn Văn Tạo, Nguyễn Văn Yến lần lượt được mẹ tiễn lên đường nhập ngũ. Tháng 12/1958, người con thứ sáu, anh Nguyễn Văn Tạo - Tiểu đội trưởng du kích xã Tuyên Bình, hy sinh ở tuổi 22, cùng năm đó, Nguyễn Văn Kiểng, con thứ ba, đội trưởng đội du kích xã, hy sinh...

Năm 1959, mẹ tiễn tiếp 2 con vừa trưởng thành là Nguyễn Văn Trị và Nguyễn Văn An ra trận. Năm 1963, anh Trị cướp súng giặc không thành, bị địch bắt, xử bắn tại Mộc Hóa. Mẹ nén lòng tiễn đứa con út Nguyễn Văn Dẫu vào kháng chiến. Cả đứa cháu nội - con liệt sĩ Nguyễn Văn Liễng - cũng nối bước cha cùng chú vào bưng.

Ông Dành, chồng mẹ, mất vào năm 1966, hưởng thọ 78 tuổi. Một năm sau, trong trận Mậu Thân - 1968, Dẫu hy sinh. Năm 1971, anh An, cán bộ binh vận xã, hy sinh. Năm 1972, đứa con cuối cùng của mẹ Viết còn lại ở chiến trường Đồng Tháp Mười - anh Nguyễn Văn An, cũng vĩnh viễn nằm xuống. Những cái giấy báo tử lần lượt nằm trên đôi bàn tay mẹ, những tờ giấy báo cuối cùng, mẹ không còn nước mắt để khóc, chỉ biết nhìn tấm giấy một cách vô tri, vô giác.

Tường nhà mẹ Viết treo đầy giấy ghi công những người con liệt sĩ và giấy mừng thọ bà.

Như lời anh Bình, giờ là người nuôi bà nội, nhang khói cho cha và các bác của mình, cho biết, anh là con của người con út của mẹ Viết. Sinh ra, anh chưa thấy mặt cha thì cha anh đã hy sinh, từ ngày anh biết chuyện, chưa một lần anh thấy nội rơi nước mắt. Lâu lâu, nội lại lấy những tờ giấy báo tử cũ kỹ, tỉ mẩn sắp xếp lại rồi chuyện trò với chúng!

Sau ngày miền Nam giải phóng, trong khi nhiều gia đình sum vầy, mẹ Viết, khi ấy đã ngoài 80 tuổi, khăn gói đi khắp miệt Đồng Tháp Mười, những nơi mà trên giấy báo tử ghi con mẹ hy sinh, cuối cùng rồi mẹ cũng tìm được mộ của anh Hai, anh Ba và anh Bảy, đưa về yên nghỉ tại  Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Vĩnh Hưng, đây cũng là tâm nguyện cuối đời của mẹ. Thời gian mẹ còn khỏe, ngày giỗ con, mẹ vẫn một mình lọ mọ đi ra nghĩa trang liệt sĩ huyện, tỉ mẩn lau từng ngôi mộ, mẹ lau không xót một ngôi mộ nào. Mẹ bảo "đứa nào" cũng là liệt sĩ, có người có người thân chăm sóc, nhưng có những chàng trai, cô gái tận miền Bắc vào Nam chiến đấu rồi nằm lại đây. Mẹ Viết được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng trong đợt đầu tiên của tỉnh Long An.

Mẹ Viết và kỷ lục Việt Nam?

Giấy tờ mà mẹ Trần Thị Viết còn giữ để xác nhận năm sinh 1892 của mẹ là giấy căn cước số 019443 do chính quyền chế độ cũ cấp năm 1962 và giấy chứng nhận Phật tử do Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất cấp năm 1970.

Bây giờ, mẹ Viết đang ở với người cháu nội tên Nguyễn Văn Bình, con của người con út, cũng ngay trên gò đất mà gần 1 thế kỷ trước mẹå về làm dâu, ngôi nhà mới được xây, rộng rãi, khang trang, từ tiền gom góp mấy mùa lúa bội thu. Hôm tôi từ TP HCM về gặp mẹ, cũng trùng hợp khi có một đoàn công tác của Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ xuống làm phim tư liệu về mẹ. Tiếp khách từ sớm, nhưng mẹ không tỏ vẻ mỏi mệt của người cao tuổi, vẫn bỏm bẻm nhai trầu. Nghe người cháu dâu kể, cụ không còn cái răng nào, nhưng nghiện trầu, trừ khi ngủ, khi ăn.

Trừ những hôm đau bệnh, mà mẹ Viết chỉ sốt lạnh, nhẹ thôi, hai tay yếu, mẹ mới nhờ con cháu giã trầu, còn không, mẹ cứ tự tay mình làm lấy. Đến cả đi vệ sinh, mẹ chỉ nhờ cháu dâu dìu dẫn. Mẹ ưa ngồi võng, chân thấp chân cao, đưa đôi bàn tay gân guốc vuốt nhẹ mái tóc chỉ còn lưa thưa vài sợi, đôi tai của mẹ Viết chảy dài như tai Phật, dấu hiệu dễ nhận thấy ở những người trường thọ, đôi mắt mờ đục ưa nhìn về hướng kênh Cả Gừa, nơi mẹ đã tiễn 7 người con trai vào bưng...

Theo người cháu dâu chăm sóc mẹ Viết, mẹ rất ít khi đau ốm vặt; từ hơn 2 năm nay mẹ chưa hề bị ốm đau gì. Hỏi bí quyết nào giúp mẹ kéo dài tuổi thọ? Anh Bình nói: "Có lẽ nội quen nết tảo tần, đạm bạc, ưa hài hước và rất giỏi chịu đựng". Còn mẹ, chỉ cười, nụ cười lành đến lạ.

Vợ anh Bình đang chăm sóc bà nội chồng.

Cháu chắt của mẹ giờ rải khắp Đồng Tháp Mười, tiếp bước ông cha khai khẩn đất hoang, góp công biến Đồng Tháp Mười trở thành vựa lúa của cả nước. Vài năm gần đây, mẹ không còn đi xa được, chỉ quanh quẩn trong nhà. Bây giờ cuộc sống của mẹ chủ yếu ở trên võng, ngày cũng như đêm, cả khi ăn uống.

Có chuyện, cách đây 3 năm, khi đã 115 tuổi, lần đầu tiên mẹ đi khám bệnh ở Bệnh viện Đa khoa huyện Vĩnh Hưng. Đận ấy, sau một đêm ngủ dậy, mẹ không đứng lên được, mẹ đến bệnh viện, bác sĩ khám có đến vài tiếng ròng, rồi kết luận xương của mẹ bị... mục hết, rã rồi, bệnh viện bó tay! Về nhà, mấy tháng sau chợt mẹ thấy khỏe trong người, rồi bước xuống võng đi lại bình thường, mỗi ngày, mẹ vẫn vịn thành giường đi được mươi bước. Mỗi bữa mẹ ăn hơn chén cơm, có khi là hủ tíu dù răng đã rụng hết cách đây đến hơn... 20 năm.

Cách đây không lâu, Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Long An - ông Trương Văn Tiếp - đã đến thăm và chúc thọ mẹ Viết. Ông Tiếp cho rằng mẹ rất xứng đáng để có tên trong Sách Kỷ lục Việt Nam và thế giới và đề nghị các cơ quan chức năng trong tỉnh xem xét làm thủ tục đề nghị công nhận, việc tôn vinh mẹ như là người sống thọ nhất hành tinh còn có ý nghĩa nhân văn sâu xa hơn khi mẹ đã vất vả cả đời trải qua hai cuộc chiến tranh ở một trong những nơi hoang vu nhất và mẹ đã cống hiến cho đất nước đến 7 người con. Tuy nhiên, có một việc, chúng tôi cũng đề nghị với các cơ quan chức năng tỉnh Long An, nên làm lại cho mẹ Viết cái chứng minh thư mới, thay cho cái cũ đã trôi theo nước lũ...

Thật kỳ diệu, sự trường thọ của mẹ Viết chắc chắn không nhờ vào điều kiện sống đủ đầy hay sự chăm sóc tốt về y tế, mà ngược lại, cuộc đời của mẹ là một chuỗi những tháng ngày cơ cực, thiếu thốn cùng những nỗi mất mát, nỗi đau tột cùng! Mẹ có một sức sống phi thường mà có lẽ ngay cả các nhà khoa học cũng không thể nào thấu hiểu. Có người nói, chắc mẹ sống "dùm" cho 7 người con liệt sĩ của mẹ. Cũng có người vui bảo: "Có khi Diêm Vương quên không ghi tên mẹ Viết vào sổ bộ".

118 tuổi, mẹ Viết có phải người cao tuổi nhất Việt Nam hay không? Câu trả lời xin dành cho Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam. Khi tôi chào mẹ, nắm đôi bàn tay ấm áp, nhăn nheo, mẹ móm mém cười, nụ cười vô ưu, nụ cười mà có lẽ hơn 100 năm đã xua bao nỗi mất mát, đớn đau, nhọc nhằn, xua luôn cả sự tàn phá nghiệt ngã của thời gian. Mẹ chắc còn trường thọ! Mẹ Viết ngồi lại trên chiếc võng, thanh thản, hài lòng dõi theo cuộc sống bình dị trôi như những đám lục bình trên con kênh Cả Gừa trước nhà...


Thuận Thiên - Chuyên đề ANTG tuần số 998

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Những nông dân kiên cường giữ Thành cổ Quảng Trị (25/04)
     Đấu tranh làm thất bại các kế hoạch tình báo, gián điệp của Mỹ - ngụy ở miền Nam (24/04)
     Lực lượng An ninh miền Nam và những chiến công hiển hách (23/04)
     Mường Phăng, ký ức và hôm nay... (22/04)
     Tà Lèng, ký ức về những đường lê rát bỏng (20/04)
     Phá tan âm mưu của tình báo, gián điệp Pháp trong chiến dịch Điện Biên Phủ (17/04)
     Nghệ thuật “trò chơi nghiệp vụ” (13/04)
Các bài đã đăng:
     Hồn lửa pốk giữa rừng vĩnh cửu (29/09)
     Nhà báo lão thành Bùi Hạnh Cẩn: Trưởng thành cùng Thủ đô (28/09)
     Cụ Vũ Đình Hòe - vị đại biểu quốc hội khóa đầu tiên của Thủ đô Hà Nội (26/09)
     Có một vùng quê "giời đánh" (25/09)
     Vài nét về quan hệ bang giao với nước ngoài của Thăng Long - Hà Nội (25/09)
     Chuyện chưa kể về hai tháp nước cổ ở Hà Nội (22/09)
     Giáo sư, liệt sĩ Dương Quảng Hàm - Một trí thức uyên thâm (21/09)

 

TIÊU ĐIỂM
Thượng tướng Phùng Thế Tài - Người cận vệ đầu tiên của Bác Hồ
Tháng 8/1944, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc lấy tên là Hồ Chí Minh quyết định sang Trung Quốc gặp đại diện đồng minh để tranh thủ sự giúp đỡ. Đồng chí Phùng Thế Tài được giao nhiệm vụ bảo vệ Bác trong chuyến đi này. Về kỷ niệm này, Thượng tướng Phùng Thế Tài kể lại: “Lần ấy chỉ có một mình tôi đi bảo vệ Bác. Tôi mặc bộ dạ sỹ quan Tưởng oai lắm. Tôi nói thạo tiếng Trung Quốc, lại có sẵn giấy thông hành đặc biệt của chính quyền Tưởng Giới Thạch cấp hồi còn học ở trường quân sự Hoàng Phố nên yên trí...".
Thượng tướng Phùng Thế Tài - Người cận vệ đầu tiên của Bác Hồ
Nhớ mãi những kỷ niệm về Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn đã ký quyết định thành lập Phòng Tài liệu nghiệp vụ - P4 thuộc Cục Kỹ thuật C39, với nhiệm vụ: Nghiên cứu, chế tạo các tài liệu, phương tiện kỹ thuật nghiệp vụ cho công tác phản gián, tình báo, đáp ứng cho chiến trường miền Nam và phục vụ công tác bảo vệ an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội ở miền Bắc. Gần nửa thế kỉ đã qua, hình ảnh Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn với cán bộ, chiến sỹ Phòng Tài liệu nghiệp vụ vẫn hiện lên sống động mỗi khi tôi nhớ lại những kỷ niệm thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nhớ mãi những kỷ niệm về Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn
Thượng tướng Trần Văn Quang: Trọn đời theo con đường cách mạng
Hơn 4 năm trước tôi có may mắn được dự lễ trao tặng Huân chương Sao vàng cho Thượng tướng Trần Văn Quang, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, nguyên Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Năm đó, ông bước vào tuổi 93 và có hơn 70 tuổi Đảng...
Thượng tướng Trần Văn Quang: Trọn đời theo con đường cách mạng
Núi Rồng đêm thức
Mộ Đại tướng nằm lưng chừng núi, những vòng hoa lặng lẽ được đặt lên. Khi đến đây, tôi nghe lưu truyền rằng, khu vực Vũng Chùa có địa thế độc nhất vô nhị. Không chỉ đẹp về phong cảnh, thế núi, hướng biển, mà nơi đây còn chứa đựng nhiều câu chuyện và di tích rất đặc biệt. Tên gọi Vũng Chùa bởi ngày trước có dấu tích của một ngôi chùa linh thiêng nhưng thời gian và chiến tranh, bão lũ đã xóa mất dấu tích ngôi chùa này. Cũng ở khu vực này có một giếng nước ngọt không bao giờ cạn mà người dân vẫn gọi là giếng Ao Quân.
Núi Rồng đêm thức
Nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 50 năm giải phóng Điện Biên
Đúng 9h sáng - múi giờ sáng láng minh mẫn nhất của một ngày năm 2003, vị tướng già 93 tuổi Võ Nguyên Giáp với quân hàm Đại tướng bước tới chậm rãi bắt tay Phó TBT Lưu Vinh và tôi, nhóm phóng viên Báo Công an nhân dân đang chờ sẵn ở căn phòng khách.
Nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 50 năm giải phóng Điện Biên
Nhân cách cao cả của người trí thức theo Bác Hồ về nước kháng chiến
Một ngày cách đây hơn 15 năm, khi thực hiện đề tài Văn hóa Vĩnh Long, chúng tôi xin phép và được gặp Giáo sư - Viện sỹ Trần Đại Nghĩa tại nhà riêng trên đường Nguyễn Trọng Tuyển - TP Hồ Chí Minh (lúc đó Giáo sư còn chưa ngã bệnh, rất tỉnh táo). Khi chúng tôi hỏi, Giáo sư (GS) còn nhớ những chuyện về quê hương vùng đất “chín rồng”. Ông trầm ngâm rồi hỏi tôi: Sông Măng giờ còn trong như xưa không cháu? Nay bà con ta ở Hoà Hiệp - Tam Bình ta sống như thế nào?
Nhân cách cao cả của người trí thức theo Bác Hồ về nước kháng chiến
Dấu ấn thiêng liêng bảo vệ Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9/1945
Lịch sử CAND ghi nhận ngày 19/8/1945 là ngày truyền thống (đúng với ngày Cách mạng Tháng Tám thành công), tuy nhiên, tiền thân của lực lượng CAND đã có từ trước đó.
Dấu ấn thiêng liêng bảo vệ Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9/1945
Sắt son trong hình bóng quê nhà
Những năm gần đây, cứ đến ngày sinh nhật Đại tướng Võ Nguyên Giáp,  người dân làng An Xá, Lộc Thuỷ, Lệ Thuỷ, Quảng Bình lại thường ngồi lại bên nhau kể chuyện về Đại tướng, người con ưu tú của làng.
Sắt son trong hình bóng quê nhà
Chuyện ít biết về ông trùm hình sự thầm lặng
Một thời, và cả rất lâu về sau nữa, Thiếu tướng Trịnh Thanh Thiệp - nguyên Phó Tổng cục trưởng thường trực Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an), vẫn là một cái tên rất nổi tiếng và cũng rất gần gũi đối với nhiều người. Tên ông gắn liền với sự ra đời và những chiến công xuất sắc của lực lượng SBC (Săn bắt cướp) huyền thoại một thời những năm đầu sau giải phóng.
Chuyện ít biết về ông trùm hình sự thầm lặng
Bộ sưu tập của lòng yêu nước
Chúng tôi gặp anh Trần Thắng khi anh từ Mỹ về Việt Nam dự triển lãm “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam - những bằng chứng lịch sử” do Bộ TT&TT tổ chức tại Hà Nội. Anh Trần Thắng chính là chủ nhân của 150 tư liệu, bản đồ giá trị như những “bằng chứng thép” được trưng bày tại cuộc triển lãm này.
Bộ sưu tập của lòng yêu nước
Hợp tác toàn diện giữa hai nước Việt Nam - Hoa Kỳ ngày càng phát triển
Chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong ba ngày từ ngày 24 đến 26/7 ghi thêm dấu mốc quan trọng, nâng tầm quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước. Chủ tịch Trương Tấn Sang đã hội đàm với Tổng thống Barack Obama và ra tuyên bố chung. Nhiều cuộc gặp gỡ quan trọng của Chủ tịch Trương Tấn Sang với các quan chức cấp cao của Hoa Kỳ: Tiếp Bộ trưởng Thương mại Mỹ Penny Pritzker; Bộ trưởng Nông nghiệp Tom Vilsack; Đại diện Thương mại Mỹ Michael Froman; Dự chiêu đãi chào mừng của chính phủ Mỹ do Ngoại trưởng John Kerry chủ trì; gặp các nghị sĩ thượng viện và hạ viện, Ủy ban Đối ngoại thượng viện Hoa Kỳ.
Hợp tác toàn diện giữa hai nước Việt Nam - Hoa Kỳ ngày càng phát triển
Tháng Bảy ở nghĩa trang Trường Sơn: Những câu chuyện nơi vùng đất thiêng
Nghĩa trang Trường Sơn vào tháng Bảy, hàng vạn người dân cả nước về đây thắp nén tâm nhang thành kính dâng lên những người con đã ngã xuống vì Tổ quốc. Thắp một nén nhang cho người dưới mộ, trong bảng lảng trời chiều ở mảnh đất thiêng, hồn người như phiêu diêu về câu chuyện cây bồ đề thiêng, mạch nước ngầm, bước chân của những người lính trong đêm vắng... cùng những lời của Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên khi ông đến đây.
Tháng Bảy ở nghĩa trang Trường Sơn: Những câu chuyện nơi vùng đất thiêng
Có một "Truông Bồn" ở Khe Thui
Trong buổi chiều của một ngày tháng 7 linh thiêng, chúng tôi tìm đến Khe Thui, xã Hoá Thanh, huyện Minh Hoá, Quảng Bình. Câu chuyện bi tráng về sự hy sinh của 7 thanh niên xung phong (TNXP) đơn vị C758 ở nơi này có khác gì một Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn hay cách đó không xa là Hang Tám Cô. Song, đã gần 45 năm trôi qua kể từ ngày các TNXP ngã xuống ở Khe Thui, câu chuyện bi tráng này rất ít người biết đến, có lẽ vì vậy sự cô quạnh nơi đây sẽ làm trắc ẩn bao người khi câu chuyện được kể.
Có một "Truông Bồn" ở Khe Thui
Xây no ấm, giữ bình yên từ “xứ sở đói nghèo”
Lâu rồi chúng tôi mới có dịp về thăm xã Cam Tân, huyện Cam Lâm (Khánh Hòa). Sải bước trên những con đường bê tông rực rỡ nắng vàng nối liền cả 4 thôn: Phú Bình 1, Phú Bình 2, Xuân Lập và Vinh Bình, hai bên đường là những ngôi nhà xây khang trang giữa những vườn cây trái xanh mướt, chúng tôi mới cảm nhận một cuộc sống mới no ấm và bình yên đang hiện hữu ở vùng đất từng được mệnh danh là “xứ sở của đói nghèo” này...
Xây no ấm, giữ bình yên từ “xứ sở đói nghèo”
Gặp lại người Anh hùng mở đường ra đảo Cồn Cỏ
Nhà của Anh hùng Lê Văn Ban ở cách Bến đò B Tùng Luật, xã Vĩnh Giang (Vĩnh Linh, Quảng Trị) chỉ tầm 200m. Cách đây gần 50 năm, từ bến đò lịch sử này, người thanh niên ấy đã cùng với một số thanh niên cùng làng, vận chuyển thành công ra đảo Cồn Cỏ 60 chuyến hàng là lương thực, đạn dược để tiếp tế cho bộ đội đánh giặc.
Gặp lại người Anh hùng mở đường ra đảo Cồn Cỏ
Chuyện khám phá những trùm cờ bạc cá độ nghìn tỷ đồng qua mạng
Đến ngày 19/6, Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã khởi tố 32 bị can trong đường dây đánh bạc xuyên quốc gia qua trang web M88, trong số đó có 9 bị can bị khởi tố với vai trò tổ chức đánh bạc, 23 bị can đánh bạc, đồng thời đang tiếp tục điều tra, mở rộng vụ án.
Chuyện khám phá những trùm cờ bạc cá độ nghìn tỷ đồng qua mạng
Bài cuối: Để Trường Sa thêm gần
Trong chuyến công tác ra huyện đảo Trường Sa của Đoàn đại biểu Bộ Công an, tình cảm đất liền với biển đảo và biển đảo với đất liền luôn thắm đượm, hòa quyện. Chúng tôi, những thành viên đoàn công tác thấy rõ hơn “biển trời quê ta, đẹp như gấm hoa” và cán bộ, chiến sĩ, nhân dân huyện đảo Trường Sa cảm nhận sâu sắc niềm tin yêu, sự sẻ chia của đất liền. Vài năm gần đây, còn có những đoàn của các tỉnh, thành phố, kiều bào ở nước ngoài được ra thăm Trường Sa để tận mắt chứng kiến sự đổi thay của vùng biển đảo thiêng liêng... Tình cảm đó, sẽ góp phần làm cho Trường Sa thêm gần với đất liền và đất liền thêm an bình, phát triển nhờ Trường Sa thân yêu.
>> Bài 3: Cột mốc chủ quyền sống trên biển Đông
Bài cuối: Để Trường Sa thêm gần
Một làng có hơn 300 lượt người ra xây đảo Trường Sa

Họ chính là những người nông dân sống ở vùng quê đồng bằng Bắc Bộ. Cách Trường Sa hàng ngàn cây số, nhưng những người nông dân ở thôn Bỉnh Di, xã Giao Thịnh, huyện Giao Thủy (Nam Định) lại nắm rất rõ luồng lạch, từng đảo nhỏ ở Trường Sa.

Một làng có hơn 300 lượt người ra xây đảo Trường Sa
“Huyền thoại Điện Biên” trong thời đại mới
Mùa này, đường lên Tây Bắc không có hoa ban. Nhưng bù lại, với các cựu chiến binh Điện Biên Phủ, trên ngực ai cũng có những “bông” huân, huy chương thắm đỏ sắc cờ và một con tim đang thiết tha giục bước hành quân về nơi chiến trường xưa. Còn đó con đường chinh chiến hôm nào, từng kỷ niệm một thời máu lửa, bi tráng lại ào ạt hiện về. Đây Cò Nòi, đây Pha Đin, đây Nà Tấu, Mường Phăng... con đường kéo pháo như còn vọng về dư âm của tiếng “hò dô”, như còn vọng về tiếng chão nghiến vào những đôi vai trần rớm máu...
“Huyền thoại Điện Biên” trong thời đại mới
Anh hùng Năm Trà và tuyến đường “quá cảnh” huyền thoại
Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Văn Y, bí danh Năm Trà, sinh năm 1909 tại Thạch Bích, Thanh Oai, Hà Tây, nay là Hà Nội. Vào Nam hoạt động trong công nhân cạo mủ cao su từ năm 1927 vùng Long Khánh - Đồng Nai, sau đó, ông về Hóc Môn - Bà Điểm móc nối với các đảng viên Cộng sản, rồi được phân công hoạt động ở địa bàn miền Tây Nam Bộ.
Anh hùng Năm Trà và tuyến đường “quá cảnh” huyền thoại
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.