Chào bạn!      
Thể thao 
Ngẫm về Andy Murray, tân vô địch giải quần vợt Mỹ: Học từ sự thất bại
09:18:00 12/09/2012
Chứng kiến trận chung kết Mỹ mở rộng 2012 vừa kết thúc, không khỏi bật lên cảm giác thán phục với Andy Murray. Thán phục không chỉ bởi cách anh chiến đấu trong trận đấu cuối cùng, mà còn bởi những nỗ lực không biết mệt mỏi trong suốt một thời gian dài, điều đã giúp Murray trở thành tay vợt Vương quốc Anh đầu tiên vô địch một giải Grand Slam suốt gần 70 năm qua.

70 năm tức là một đời người, là biết bao thế hệ thể thao đã trưởng thành và chinh phục hết những kỷ lục này đến kỷ lục khác, nhưng dường như đối với những ai đã trót dành tình yêu cho tay vợt mảnh khảnh sinh ra tại Scotland, 70 năm vẫn không dài bằng quãng thời gian đằng đẵng chờ đợi anh lần đầu tiên đứng vào hàng ngũ những tay vợt xuất sắc nhất.

Vẫn biết Nadal đã bỏ cuộc ngay từ đầu, Federer cũng sớm bật bãi, còn Djokovic dường như đã đến giới hạn của sức chịu đựng sau 2 năm miệt mài cày cuốc, nhưng không vì thế mà có thể phủ nhận sức thuyết phục và nhất là chiến ý cực cao của Murray ở trận chung kết vừa qua. Thắng trước 2 set, thua 2 set tiếp theo khá chóng vánh, nhưng dứng dậy kịp thời và vùng lên một cách quyết liệt, không cho đối thủ có bất cứ cơ hội dù nhỏ nhất nào ở set cuối cùng. Dường như bản lĩnh được tôi luyện qua nhiều thất bại trong quá khứ đã biến Andy Murray trở thành một chiến binh thực sự, đủ sức và tài để đánh ngang cơ với tay vợt đang là đương kim vô địch giải đấu.

Người ta đã nói nhiều về việc Murray mãi không thể trưởng thành và thậm chí còn đặt cho anh biệt danh “tay vợt xuất sắc nhất trong số những người chưa từng vô địch Grand Slam”, một biệt danh có phần chế giễu hơn là ngợi khen. Ai cũng biết, Grand Slam mới là thước đo chính xác nhất cho bản lĩnh và đẳng cấp của một tay vợt, và số phận của những ông vua, bà hoàng không ngai (lên ngôi số 1 thế giới nhưng không vô địch nổi một Grand Slam nào) thường cũng chẳng mấy khi có kết cục tốt đẹp.

Một sự thật hiển nhiên là những số 1 đích thực trong những năm qua đều đã giắt túi ít nhất một Grand Slam ở tuổi đôi mươi. “Hiếm muộn” như Federer cũng “lên chức” năm 22 tuổi, hay cá biệt như Rafael Nadal lên ngôi khi mới tròn 19. Nói qua như vậy để thấy rằng, việc đã 25 tuổi mới lần đầu thành công như Murray có thể coi là hơi muộn, thậm chí là quá muộn cho một sự phát triển tiếp theo.

Thực tế, ngưỡng phát triển của một tay vợt nam bị “giới hạn” ở tuổi 27, tức là sau 27 tuổi thì tay vợt đó khó có thể tiến bộ thêm nữa, mà chỉ có thể duy trì phong độ được bao lâu mà thôi. Nên nhớ, Djokovic bằng tuổi Murray và đã vô địch Grand Slam lần đầu từ năm 2008, hoặc ít nhất cũng đã lột xác trở thành bất khả chiến bại từ đầu năm 2011. Hay Juan Martin Del Potro, trẻ hơn Murray một tuổi, cũng đã chiến thắng ngay tại Mỹ mở rộng 3 năm trước.

Nhưng dù sao, muộn vẫn còn hơn không, và điều đáng giá nhất ở chức vô địch lần này của tay vợt Anh quốc không phải là điểm thưởng hay tiền thưởng cá nhân, mà là lời khẳng định đanh thép nhất về sự trưởng thành đã-được-kiểm-chứng trong suốt thời gian qua của Murray, từ những thất bại chóng vánh và cam chịu đến những thất bại nuối tiếc và đau đớn, và mới nhất là lời tuyên chiến hùng hồn bằng màn vùi dập Federer 3 set trắng ở chung kết Olympic vừa qua.

Andy Murray lần đầu tiên giành Grand Slam.

Không phải ai sinh ra cũng đã là thiên tài như Federer, cũng không phải ai cũng chấp nhận một sự hi sinh lớn lao để thống trị như Nadal, và Murray đã chỉ cho những tay vợt còn đang băn khoăn một hướng đi không mới nhưng chưa bao giờ cũ: phải biết kiên trì, nỗ lực, vượt lên nghịch cảnh và nhất là học hỏi được gì từ những thất bại. Có lẽ cũng ít tay vợt nào thất bại liên tiếp như hai thầy trò Murray, nhưng sự vươn lên của “cặp đôi hoàn cảnh” này chắc chắn sẽ là một động lực rất lớn cho những ai còn chưa vươn tới thành công.

Nhiều người vẫn nói vui rằng, người chưa bao giờ biết khổ thì cũng sẽ không hiểu sướng là gì. Và Murray có thể nói là “một người cùng khổ” nếu chỉ xét riêng đến việc anh đã liên tiếp thất bại trong những nỗ lực bao năm qua của mình. Nhưng có vẻ như nản chí là điều chưa từng xuất hiện trong tiềm thức của Murray. Anh có thể yếu tâm lý, yếu thể lực, nhưng những điều này có thể được khắp phục từ sự trưởng thành tuy chậm nhưng chắc, cộng thêm kĩ thuật cá nhân vốn cũng đã điêu luyện không thua kém ai (thậm chí còn được nhiều chuyên gia đánh giá là xuất sắc hơn Nadal khá nhiều), việc Murray chiến thắng dường như chỉ còn là vấn đề thời gian.

Trước trận chung kết vừa rồi, đích thân huấn luyện viên bóng đá nổi tiếng Alex Ferguson, một người đồng hương đúng nghĩa của Murray, đã đến gặp và động viên anh thi đấu. Giờ ngẫm lại, hoàn cảnh của Sir Alex và Murray lúc mới bắt đầu sự nghiệp cũng có những nét tương đồng. Cùng thành danh khá sớm trong nghề của mình, nhưng thất bại ở những mục tiêu cao hơn, trước khi nỗ lực tột bậc và giành lấy thành công.

Kết thúc trận đấu, Murray dường như rơi vào trạng thái vô thức, anh có lẽ vẫn chưa hình dung ra được điều gì vừa diễn ra sau cú đánh bóng ra ngoài của Djokovic ở điểm quyết định của trận đấu. Phải đến khi đối thủ của mình tiến lại và nói nhỏ mấy câu (nhiều khả năng là: đừng khóc, cậu còn phải phát biểu nữa đấy, và tiếng Anh của tôi thì không tốt bằng cậu đâu), thì anh mới bình tĩnh lại và bước lên chia vui với gia đình cũng như người hâm mộ.

Murray từng nổi tiếng với câu nói “Ước gì tôi có thể khóc được như anh ấy” sau khi thua Federer ở chung kết Australia mở rộng, và anh cũng đã khóc tức tưởi vì nuối tiếc ngay ở Wimbledon vừa rồi. Nhưng bây giờ, với chức vô địch Mỹ mở rộng lần này, dù chưa “ăn nhằm” gì so với những chiến tích còn huy hoàng hơn của các đồng nghiệp, anh cũng có thể tự tin rằng, những “giọt nước mắt huyền thoại” của một thế hệ tài năng như anh sẽ vẫn là động lực  để những tay vợt đi sau tiếp bước các đàn anh.

Federer hay Nadal, và kể cả Djokovic đã nhiều lần khẳng định, sớm muộn gì Murray cũng sẽ vô địch một giải Grand Slam. Ngày đó cuối cùng đã đến, và “người khốn khổ” cuối cùng cũng đã vùng lên sau một thời gian dài bị “áp bức” bởi 3 đối thủ vĩ đại. Từ bây giờ, nhóm tứ trụ làng quần vợt (bốn tay vợt kể trên, những người luân phiên nằm trong top 4) đã chính thức hình thành sau một thời gian dài “chờ đợi” Murray tiến bước vinh quang.

Và có lẽ, với những người hâm mộ quần vợt đích thực, xin hãy gọi Andy Murray là “tay vợt Vương quốc Anh đầu tiên vô địch Grand Slam”, không chỉ vì những chức vô địch trong quá khứ của các bậc tiền bối diễn ra vào thời điểm quần vợt chưa mang tính quốc tế như bây giờ, mà đó còn là một sự ghi nhận xác đáng nhất những nỗ lực không biết mệt mỏi và nhất là khao khát cũng như ý chí dường như chưa bao giờ cạn của tay vợt này. Bây giờ, thay vì ước mình sẽ khóc được như Federer, và thật sự là anh cũng đã khóc như thế rồi, Murray có thể dõng dạc tuyên bố với thế giới rằng: Tôi sẽ làm được như Federer, thậm chí còn hơn thế.

Có một sự trùng hợp mà có thể nhiều người cũng đã biết, đó là huấn luyện viên hiện nay của Andy Murray, huyền thoại quần vợt Ivan Lendl, cũng đã trải qua chuỗi 4 trận thua liên tiếp ở chung kết các giải Grand Slam, trước khi vô địch lần đầu và rồi dường như không ai có thể chặn ông lại nữa. Murray cũng thế, cũng thua 4 trận chung kết liên tiếp trải dài suốt mấy năm, để rồi bây giờ anh vươn mình và bước những bước đầu tiên để trở thành số 1.


Thái Hưng

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Bộ VH-TT&DL lên tiếng về vụ kiểm phiếu nhầm của VFF (23/05)
     Hai ngôi sao, một đoạn kết buồn (23/05)
     Bàn thắng của Phan Thanh Bình (22/05)
     Tản mạn về vòng đấu hạ màn giải Ngoại hạng Anh (21/05)
     Vấn đề V.League: Quá vắng! (20/05)
     Chiều nay, vòng 10 V..League 2013: Cực nóng sân Lạch Tray (19/05)
     “Mùa giải tệ nhất cuộc đời tôi…” (19/05)
Các bài đã đăng:
     Vấn đề của ĐT Việt Nam: Khoảng trống thủ lĩnh (11/09)
     Nguyễn Huy Hoàng sẽ bị phạt từ 3 đến 13 triệu đồng (10/09)
     Góc khuất trong “thế giới” người của công chúng (09/09)
     Minh Đức thành thủ quân ĐTVN (09/09)
     Huấn luyện viên Ferguson và Wenger: Vì sao họ phục tài nhau? (08/09)
     Quốc Long bị loại khỏi Đội tuyển Việt Nam (07/09)
     Góc nhìn của tôi: Thiêng liêng màu áo Tuyển (06/09)
 

 

TIÊU ĐIỂM
Chuyện chỉ có ở bóng đá Việt Nam: Vui mừng khi... bị loại
Vui khi CLB Xi Măng.Xuân Thành bị loại khỏi AFC Cup 2013 - đó là suy nghĩ của rất nhiều cây bút thể thao trên rất nhiều mặt báo thể thao Việt Nam những ngày này. Tại sao lại vui? Và vui kiểu “không giống ai” như thế liệu có khiến các thành viên XM.XT nói riêng và những nhà lãnh đạo bóng đá Việt Nam nói chung cảm thấy chạnh lòng không?
Chuyện chỉ có ở bóng đá Việt Nam: Vui mừng khi... bị loại
Bayern Munich “giữ mùi” chiến thắng Barca
Trước trận lượt về trên với Barca rạng sáng mai (2/5), Bayern Munich đang muốn đem hương vị chiến thắng từ Allianz Arena tới Nou Camp.
Bayern Munich “giữ mùi” chiến thắng Barca
MU sắp học theo Arsenal đến Việt Nam?
Đầu tháng 7 tới, Arsenal, một đội bóng hàng đầu của nước Anh sẽ sang Việt Nam du đấu. Trong khi các fan của Pháo thủ còn đang háo hức chờ đón những thần tượng thì một đơn vị trong nước vừa tiết lộ họ đang cố gắng mời Manchester United, tân vương của giải Ngoại hạng Anh sang Việt Nam trong một “mùa hè gần nhất”. Tin ấy làm hàng triệu người Việt Nam hâm mộ MU phát sốt bởi ước mơ được đón “Quỷ đỏ” là ước mơ đã có từ rất lâu. Nhưng mời MU hay những đội bóng khổng lồ khác có tiền thôi chưa đủ…
MU sắp học theo Arsenal đến Việt Nam?
Khi “Người đặc biệt” là... thảm tướng
Không phải là “bại tướng”, mà là “thảm tướng” - đấy là tình cảnh của người đặc biệt Jose Mourinho sau trận bán kết lượt đi trên nước Đức, vì đội bóng của ông - Real Madrid đã thua nặng 1-4, và thua toàn tập về cả tinh thần lẫn sức sống truyền môn.
Khi “Người đặc biệt” là... thảm tướng
Tiếp theo vụ “bóng rung cuối trận”: Sự lạ hết chưa?
Hôm qua, sau khi Báo CAND đăng bài “Bóng rung cuối trận”, nói về bàn thua lạ ở phút 90+3 cùng một trận thua rất lạ của cầu thủ Xi Măng.Xuân Thành.Sài Gòn trước Đồng Nai (1-3) ở vòng 6 V.League 2013 có nhiều fan hâm mộ đồng loạt đặt ra câu hỏi: Sau cái lạ này, liệu còn cái lạ nào tương tự nữa không?
Tiếp theo vụ “bóng rung cuối trận”: Sự lạ hết chưa?
Thầy Hùng và thầy Đức
Phan Thanh Hùng và Lê Huỳnh Đức thuộc về hai thế hệ cầu thủ khác nhau, lại đi theo hai kiểu tính cách và hai kiểu trị quân rất khác nhau. Nhưng giữa họ tồn tại một điểm chung khi cả hai đều nắm giữ những “đứa con tinh thần” của một ông bầu, và có lẽ cùng vì ông bầu ấy mà cả hai có lúc đã phải “chiến” vì nhau!
Thầy Hùng và thầy Đức
Xem Thanh Hóa “ngã ngựa”
Thanh Hóa năm nay có chuỗi trận khởi đầu V.League không thể mỹ mãn hơn. Nhưng sang đến vòng đấu thứ 5 - vòng đấu gần nhất vào chiều thứ bảy tuần qua thì Thanh Hóa lại “chết thảm” 1-3 ngay trên sân của mình. Giấc mơ bay cao của các fan hâm mộ xứ Thanh liệu có là ảo tưởng?
Xem Thanh Hóa “ngã ngựa”
Dortmund - “Nhà viết kịch” kinh điển
14 năm trước một đội bóng Đức chết trước ngưỡng cửa thiên đường chỉ trong hai phút bù giờ. Để rồi, vào rạng sáng 10/4 lại có một đội bóng Đức khác tạo ra một vở kịch kinh điển với cái kết bất ngờ đến không tưởng ở đấu trường Champions League.
Dortmund - “Nhà viết kịch” kinh điển
Ứng xử chuyên nghiệp!
Sau trận HN.T&T - Sông Lam tại vòng 4 V.League 2013 (chiều chủ nhật vừa rồi), HLV trưởng Sông Lam Nguyễn Hữu Thắng không ngại ngần “chỉ điểm” thủ thành Dương Hồng Sơn và hậu vệ Nguyễn Hồng Tiến của HN.T&T đã thiếu chuyên nghiệp vì… không dám đối mặt với đội bóng quê hương.
Ứng xử chuyên nghiệp!
Khai mạc giải bóng chuyền vô địch quốc gia PV Oil 2013
Ngày 4/4, giải bóng chuyền vô địch quốc gia PV Oil 2013 đã chính thức khai mạc. Vòng 1 của giải thi đấu từ ngày 4 đến 11/4 với sự tham dự của 12 đội nam và 12 đội nữ diễn ra tại Phú Thọ (bảng A) và Yên Bái (bảng B).
Khai mạc giải bóng chuyền vô địch quốc gia PV Oil 2013
Éo le số phận...!
Trong khi Công Vinh thăng hoa với thành tích “4 bàn thắng - 3 trận đấu” trong màu áo Sông Lam thì Văn Quyến lại đang “chết dần chết mòn” trong màu áo Ninh Bình - cái cứu cánh cuối cùng trong cuộc đời cầu thủ của Quyến.
Éo le số phận...!
Quyền lực ông chủ tịch bóng đá
Theo lời Phó Chủ tịch (PCT) đương nhiệm VFF Lê Hùng Dũng thì VFF nhiệm kỳ VII sẽ không chia ra hai cấp quản lý và điều hành như thời gian qua, mà ông chủ tịch sẽ phải vừa quản lý tầm vĩ mô, vừa điều hành các công việc cụ thể, dưới sự giúp sức của một TTK được mình chỉ định. Điều này có nghĩa, quyền lực của chủ tịch VFF nhiệm kỳ tới sẽ tăng lên tới mức cao nhất có thể.
Quyền lực ông chủ tịch bóng đá
Messi ói mửa trên độ cao hơn 3.000m
Một ống kính truyền hình trong trận Bolivia - Argentina (vòng loại World Cup 2014 khu vực Nam Mĩ rạng sáng qua) đã bắt cận cảnh ngôi sao Messi của Argentina cúi xuống ói mửa vào những phút cuối trận. Và sau trận đấu, lần đầu tiên Messi thừa nhận: “Tôi thực sự thấy mệt mỏi”.
Messi ói mửa trên độ cao hơn 3.000m
Trận thật - trận giả
Từ một trận đấu cụ thể ở Cúp QG, ở Siêu Cúp QG, hay V.League cho đến những trận đánh hậu trường khác nổi tiếng là cam go phức tạp, thật khó phân biệt xem đâu là trận thật, đâu là trận giả.
Trận thật - trận giả
Từ thất bại của ĐTVN trước Hồng Kông - Trung Quốc: Ai ngồi ghế nóng?
Nếu Đội tuyển Việt Nam (ĐTVN) thắng Hồng Kông, có tới 99,9% khả năng HLV Hoàng Văn Phúc được mời chính thức cầm quyền ở cả ĐTQG lẫn ĐT U.23 QG. Nhưng trận thua bất ngờ đã ít nhiều khiến “phương án Hoàng Văn Phúc” lung lay, và bây giờ câu chuyện “ai ngồi ghế nóng ” ngẫu nhiên lại… nóng khi nó không đơn thuần liên quan tới một cái ghế ở một ĐT, mà liên quan tới cả những cái ghế ở một cuộc bầu bán sắp sửa diễn ra.
Từ thất bại của ĐTVN trước Hồng Kông - Trung Quốc: Ai ngồi ghế nóng?
Câu chuyện bóng đá: Nghệ thuật phát ngôn
Mấy hôm nay báo chí thể thao Việt Nam “mổ xẻ” phát ngôn: “Nếu thua 2, 3 trận nữa, sẽ có đội bỏ V.League” của ông Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ ghê gớm quá. Người thì bảo có thể ông Hỷ không nói thế, nhưng bị hiểu nhầm như thế. Người lại bảo có thể ông lại nói hớ, như thi thoảng vẫn hay hớ. Lại có người “độc miệng” phán rằng: có thể ông sắp “hạ cánh” nên ăn nói thoải mái hơn.
Câu chuyện bóng đá: Nghệ thuật phát ngôn
“Thần đồng” Michael Owen tuyên bố giải nghệ
“Với niềm tự hào, tôi tuyên bố rằng mình sẽ treo giày vào cuối mùa này. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người, những người đã giúp tôi đạt đến đỉnh cao vinh quang", Owen chia sẻ trên trang xã hội cá nhân của mình.
“Thần đồng” Michael Owen tuyên bố giải nghệ
Chuyện tăng chế độ dinh dưỡng trước SEA Games 27: Lại nước đến chân mới nhảy?
“Đến hẹn lại lên”, cứ mỗi kỳ SEA Games diễn ra, ngành Thể thao hứa sẽ áp dụng mức ăn đặc biệt, nhằm tăng cường dinh dưỡng, tạo điều kiện cho các vận động viên (VĐV) có sự chuẩn bị tốt nhất trước khi bước vào cuộc chinh phục “vàng” tại đấu trường khu vực. Đáng tiếc là dù luôn xác định sự cần thiết của việc điều chỉnh chế độ ăn, thuốc bổ, nhưng hầu như kỳ SEA Games nào cũng rơi vào cảnh “nước tới chân mới nhảy” bởi kinh phí hạn hẹp.
Chuyện tăng chế độ dinh dưỡng trước SEA Games 27: Lại nước đến chân mới nhảy?
Nguyễn Hà Thanh giành HCB: Đã qua thời “vận đen”
Cái vận đen ấy, đã khiến một trong những VĐV xuất sắc nhất của đội tuyển TDDC nam không thể tỏa sáng trong suốt hơn 10 năm thi đấu đỉnh cao. Cũng cái vận đen ấy, đã khiến Hà Thanh bị chấn thương từ đầu đến chân. Rồi ở tuổi 24- độ tuổi “về hưu” của môn TDDC, vận may mới “chịu” đến với Nguyễn Hà Thanh...
Nguyễn Hà Thanh giành HCB: Đã qua thời “vận đen”
Câu chuyện ngày Chủ nhật: “Đừng khen…!”
Bên lề những buổi tập của ĐTQG Việt Nam chuẩn bị cho trận “quyết thắng” với Hồng Kông vào ngày 22/3 tới đây, mỗi khi tiếp xúc với các nhà báo, quyền HLV trưởng Hoàng Văn Phúc vẫn hay nói nhỏ: “Đừng khen nhé! Đừng khen tụi nhỏ nhiều quá!”.
Câu chuyện ngày Chủ nhật: “Đừng khen…!”
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.