Chào bạn!      
Văn hoá - Thể thao 
Nhà văn Chu Lai.
Chu Lai “kẻ ăn mày dĩ vãng”
10:01:00 25/03/2008
Có thể nói Chu Lai là một nhà văn có được thành tựu cả trong đời sống lẫn sự nghiệp từ chính những trải nghiệm quân ngũ của mình. Không có cách gọi nào khác, Chu Lai chính là một “Kẻ ăn mày dĩ vãng”.

Chu Lai là một địa danh rất nổi tiếng. Đó là một vùng đất lịch sử của chiến trường Quảng Đà năm xưa và khu chế xuất công nghiệp lớn hiện nay. Mặc nhiên cái bút danh và tên gọi của nhà văn Chu Lai có được một sự cộng hưởng khá thuận lợi. Tôi dám đánh cược rằng có nhiều người biết tên tuổi nhà văn Chu Lai nhưng lại chưa hề đọc một trang văn nào của ông. Văn học xứ ta có những ngoại biệt vô lý như vậy.

Nhà văn Chu Lai sinh năm 1946 tại Hưng Yên. Hội viên Hội nhà văn gắn bó cả đời với binh nghiệp. Ông thuộc lớp nhà văn gắn bó cả đời với binh nghiệp. Các sáng tác của ông từ truyện ngắn, tiểu thuyết đến kịch bản sân khấu và điện ảnh, truyền hình đều mang hình bóng cuộc chiến tranh giữ nước. Tác phẩm nổi trội nhất của ông là tiểu thuyết “Ăn mày dĩ vãng” (Giải A Hội nhà văn Việt Nam năm 1994 về đề tài văn học chiến tranh).

Nói không phóng đại, vô khối nhà văn (trong đó có tôi) in hàng chục cuốn sách, viết hàng ngàn trang kịch bản, độc giả đọc nhàu văn mình, khán giả xem nát phim mình nhưng khi nhắc đến tên họ vẫn bị thiên hạ nhầm lẫn như thường. Trên đời cái danh là quan trọng, nhất là với anh nhà văn, danh đương nhiên là hàng đầu, mọi thứ lợi lộc chẳng thể thấm tháp, bằng chứng là khối anh, khối chị vác cả tiền tấn để mua danh, kế đó mới đến dùng danh, bán danh để cầu lợi.

Lan man quá nhưng đúng là vậy, chết nỗi với đám văn veo chữ nghĩa thì cái tên lại chính là đẳng cấp thứ thiệt của cái danh. Thế nên không ít người ghen tị với Chu Lai. Dường như ý thức quá lâu, quá đủ về điều này, ông thường cười một cách đầy hào sảng: “Đời có giá cả đấy...”.

Chu Lai rất hay dùng cặp từ: “Giá - Trả giá”. Ngay cả với cái tên của mình cũng vậy dù khởi đầu chỉ là sự tình cờ. Chẳng hiểu cụ thân sinh ra ông, nhà văn Học Phi ngẫu hứng thế nào lại đặt tên con trai trùng tên với vị thủ tướng lừng danh trong lịch sử cách mạng Trung Quốc: Chu Ân Lai.

Ngẫu nhiên thôi, Chu Lai sinh năm 1946 thì mãi năm 1949 cách mạng Trung Quốc mới thành công để vị thủ tướng kia ra mắt bàn dân thiên hạ. Vì cái sự trùng tên danh nhân mà Chu Lai khốn khổ suốt một thời gian đi học, bạn bè không bỏ lỡ một cơ hội nào để đàm tiếu, chế giễu.

Lớn lên, Chu Lai bỏ phắt cái đệm “Ân” phiền toái rồi gọi chệch thành Chu Văn Lai. Vẫn không ổn vì nó cứ ngang ngang, xương xương thế nào ấy, rút cục ông bỏ nốt đệm cho gọn.

Khi đã thành danh, cái tên Chu Lai trùng vẫn hoàn trùng nhưng lần này thì khác, ông khẳng định chắc nịch đúng như bản tính của mình. Đại loại phải trả giá đấy, không tự nhiên mà có đâu, mỗi ngày "múc óc mình ăn" mới ra được văn mới thành được cái tên, không ngon ăn một chút nào.

Có lẽ là vậy, Chu Lai có một danh sách tác phẩm đồ sộ. Không nhiều như những nhà thơ, nhà văn “tốp 100” tức là cho in ấn hàng trăm đầu sách, tác phẩm của Chu Lai dẫu chỉ đếm quanh, đếm quẩn đủ đốt ngón trên hai bàn tay nhưng nó đồ sộ ở sự xuất hiện liên tục trên giá hiệu sách, ở tiếng vang trong dư luận, ở “tia-ra” phát hành (chưa kể vô khối kịch bản sân khấu, điện ảnh truyền hình đã được dàn dựng, sản xuất).

Kiểm chứng điều này hơi bị dễ, có rất ít nhà văn sống được bằng nghề và Chu Lai là một trong số rất ít ấy. Không chỉ sống được, ông nhà văn lính này sống dư dả đàng hoàng, chẳng dám nói là giàu có tột đỉnh, nhưng nhà văn gì mà nhà lầu chót vót, xe hơi phóng vèo vèo đích thị là lớp người nói theo ngôn ngữ bát nháo “thị trường” của thời buổi hiện nay thì đó là những “đại gia” đời mới. Viết văn mà được như vậy âu cũng là điều sung sướng. Tất nhiên chẳng phải dễ, có vô khối nguồn căn nguyên cớ ở chuyện này, sẽ bàn sau.

Nhà văn Chu Lai phát biểu tại Hội nghị nhà văn khối an ninh quốc phòng.

Tôi thuộc lớp người viết văn xuất hiện ở thời kỳ đổi mới của những năm cuối thập niên 80. Lúc bấy giờ, lớp nhà văn như Chu Lai đã lừng danh trên văn đàn. Như nhiều tác giả tò te khác, điểm đến ban đầu của tôi là Tạp chí Văn nghệ quân đội. Nhìn những Trung Trung Đỉnh, Khắc Trường, Khuất Quang Thụy, Nguyễn Trí Huân... xúng xính quân hàm quân hiệu vạch nọ, sao kia mà hãi.

Đã qua lính, lại là thứ lính "phọt phẹt" lúc ra quân cấp bậc chỉ là anh hạ sĩ “bét dem” nên khỏi phải tả niềm kinh hãi cũng như sự nể vì của tôi trước những nhà văn sĩ quan sáng láng kia. Mấy ông nhà văn vừa kể dù sao còn có cảm giác dễ gần vì sự “dễ” trong tác phong, trong trang phục, trong vẻ mặt nông dân dầu dãi, trong cách nói của họ.

Chu Lai thì khác. Một cảm giác chờn vờn luôn bao phủ tôi khi tiếp kiến ông. Mái đầu xoăn tít, chỏm đánh vồng lên điệu đàng, khuôn mặt từ da dẻ đến mắt mũi, râu ria hình như có được tỉa tót nên đỏm dáng một cách đáng ngờ. Nom Chu Lai chả giống gì một anh lính đặc công từng vào sinh ra tử ngót chục năm trời ở chiến trường rừng Sác.

Nếu chỉ bằng ngoại hình, nhất là cặp mắt ướt rượt luôn đong đưa biết nói thì Chu Lai - trong mắt tôi - đích thị là một gã trai lơ không hơn không kém. Bấy giờ tôi tự nhủ, cái gã này đàn bà con gái mà ở gần thì cứ gọi là chết như ngả rạ. Tóm lại, tôi xuất hiện trước Chu Lai tràn đầy nỗi nghi ngại. Ngoại trừ giọng nói băm bổ lúc nào cũng vồng lên như sấm như sét, cách nói thẳng băng chả né tránh kiêng kị điều gì, hoàn toàn ngược với ngoại hình tài tử thì có lẽ loại đàn ông cục mịch thô kệch như tôi vía cũng chẳng dám lại gần.

Sau này thì tôi biết Chu Lai từng là lính văn công, diễn viên hẳn hoi, thảo nào nom ông giống một nghệ sĩ biểu diễn hơn là một nhà văn lính. Bây giờ tuổi đã ngoài 60, nhưng Chu Lai vẫn trẻ trung dẫu cặp mắt ướt rượt dạo nào đã ánh nét mờ đục của thời gian thì ông vẫn cứ phong độ như thường, vẻ tài tử trai lơ vẫn không hề thay đổi.

Chu Lai khởi nghiệp lính bằng suất diễn viên ở đoàn kịch Tổng cục Chính trị. Được một dạo ông chán, có lẽ những tố chất nhà văn đang ươm nhú trong tâm hồn đã thôi thúc ông bỏ nghề diễn để nằng nặc xin được làm lính chiến. Đây là một quyết định đúng đắn. Thử tưởng tượng nếu không có ngót nghét chục năm cầm súng trực tiếp ở vùng ven Sài Gòn thì làm gì có nhà văn Chu Lai với những tiểu thuyết máu lửa, lật giở trang nào cũng sặc mùi khói súng.

Và nữa, tôi chỉ thấy diễn viên trở thành đạo diễn, nhà quản lý hoặc kinh doanh chứ chưa thấy diễn viên nào trở thành nhà văn cả. Quãng đời mười năm lính chiến kia hơn cả nỗi ám ảnh đã trở thành một phần quan trọng thường trực chi phối toàn bộ cuộc sống của ông. Không câu chuyện nào, ở bất cứ chỗ nào, vào một thời điểm nào, ông lại không nhắc đến nó. Nhắc nhiều đến nỗi  như thể chỉ có một mình Chu Lai đánh trận.

Cái thằng tôi cũng vinh hạnh được nghe ông kể nhiều về sự ác liệt, chiến trường đến độ đâm ra nghi ngờ cả bản thân mình vì dám vân vi tính xác thực chuyện đánh trận của ông. Nghe Chu Lai phát biểu trong hội nghị, trên phương tiện truyền thông về cái chết, về những lần có ý muốn tự thương vì quá gian khổ, ác liệt, tôi thật sự hoang mang.

Tôi chẳng nói làm gì, lính B2 thật nhưng chỉ là loại lính "ăn váng vào sau" lúc chiến tranh sắp kết thúc, lại là lính kiểng cao xạ nhưng còn khối người khác chiến trường nào cũng trải, đánh đấm ra trò, mặt xanh nanh vàng vì đói vì sốt, người nhằng nhịt sẹo vì đạn vì bom nhưng tịnh chả ai kể được như Chu Lai.

Quanh cái chuyện lính đặc công của ông đã có khối giai thoại vui về chuyện võ nghệ. Dạo còn Trại viết văn quân đội ở Vân Hồ (Hà Nội) cứ hứng lên là Chu Lai quắp nhà văn Thái Vượng, Thái Bá Lợi (tinh những người nhỏ con, cân nhẹ) trèo thoăn thoắt lên chạc cây, mái nhà. Võ công đến mức ấy thật ra trò.

Thì nghe thế biết thế nhưng chính tai tôi lại nghe nhà văn Khuất Quang Thụy vốn là lính trinh sát bộ binh kể về chuyện họ thách nhau tỉ thí. Một đặc công, một trinh sát vừa giáp nhau thì Chu Lai đã bị ngã lăn quay. Lồm cồm bò dậy ông lính đặc công bảo vừa rồi tôi trượt chân, làm lại. Tiếp tục, lần này thì Chu Lai bị văng ra đến cả mét.
Từ trái qua: Nhà văn Lê Lựu, Chu Lai, Trần Anh Thái.
 

Đáng nói là Khuất Quang Thụy chỉ được huấn luyện trinh sát có 6 tháng không bao giờ dám nhận mình biết võ vẽ. Không giấu được tò mò, có lần tôi hỏi Chu Lai thực hư chuyện đó ra sao. Ông cười khoái trá bảo thằng Thụy nó nói phét đấy, anh có bị đánh ngã nhưng là thằng Đỉnh (nhà văn Trung Trung Đỉnh) nó bất ngờ húc mạnh đầu vào bụng mình thì có đến võ giời cũng ngã.

Nói cho vui thế thôi chứ làm sao lại phải nghi ngờ những chuyện đó. Nội ngần ấy trang sách chiến trận đủ biết Chu Lai từng trải trận mạc thế nào. Và chiến tranh có lẽ đã bù lại cho những năm tháng tuổi trẻ gian khổ của ông quá nhiều thứ. Tôi đồ rằng Chu Lai cũng chỉ là số rất ít người lấy được lãi từ chiến trận.

Bàn chuyện lỗ lãi thật không phải nhưng như trên đã nói Chu Lai là nhà văn hiếm hoi được coi là “đại gia”. Dễ có mấy người “vượng” cả công danh lẫn vật chất đời sống. Nhưng có cái lãi này thì chính Chu Lai là người trong cuộc phải thừa nhận và ông luôn tự hào về điều đó. Đó là cái lãi thuộc về tình duyên. Nhà văn Vũ Thị Hồng, một hoa khôi của trường Tổng hợp cũng là một nhà văn khoác áo lính cả cuộc đời.

Dạo đó sau giải phóng được hơn năm, cánh nhà văn quân đội 18 người được triệu tập về Trại viết Quân khu 5 chỉ có mỗi Vũ Thị Hồng là nữ. Chu Lai viết tiểu thuyết “Nắng đồng bằng” ở trại viết đó. Lúc này là giai đoạn ông đang “đầu mày cuối mắt” với nhà văn nữ hoa khôi.

Đêm nào, Chu Lai cũng “dụng võ đặc công” để trèo tường leo cửa vào phòng trình diện người yêu “biên tập” giúp một chương tiểu thuyết vừa viết trong ngày. Tình yêu khiến cho chàng trai đa tình thăng hoa ngày nào cũng quật ngã cả vài chục trang giấy đặc chữ. Chu Lai hồn nhiên bảo cứ hùng hục viết để mong đêm đến được hội ngộ với nàng (không có bản thảo thì làm sao nặn ra cớ trèo tường vượt cửa nhờ biên tập giúp).

Cũng có nhiều phiền toái về chuyện đặc công đột nhập này nhưng kết quả khá mỹ mãn và công bằng. Tiểu thuyết “Nắng đồng bằng” được in hai năm sau đó và tái bản liên tục đến tận bây giờ. Còn nhà biên tập có một không hai kia đã 30 năm nay kề vai sát cánh cùng ông trong “cuộc chiến chồng vợ”.

Thật sự đó là một cuộc chiến đúng như thú nhận của Chu Lai: “Tất nhiên 30 năm ấy là 30 lần trục trặc. Nhưng vì cái mẫu số chung đi ra từ cánh rừng trận mạc nên chúng tôi đã bỏ qua cho nhau hết. Cái tạng tôi nó thế, cả nể nhưng cực đoan, yêu ai là yêu cả đời, ghét ai thì ghét truyền kiếp”.

Thật hiếm có ai cứ xơi xơi kể chuyện mình như Chu Lai. Kể hết, chuyện viết lách, chuyện kiếm tiền, chuyện vợ, chuyện con, không có chuyện gì ông giấu được. Có một lần đã khá lâu, vợ chồng ông xích mích. Vợ ông đưa con về nhà ngoại, được ít hôm quay lại lấy đồ đạc quần áo để đi hẳn. Lúc đó, kinh tế đã khá lên chút đỉnh sau khi đất nước vượt qua được thời bao cấp. Chu Lai thẫn thờ nhìn vợ, ông hiểu rằng đó là thời khắc quyết định của “cuộc chiến”.

Đầy xúc cảm và đau đớn, Chu Lai bảo vợ, chúng ta đã vượt qua thời kỳ cái sống và cái chết kề cận, vượt qua được cái đói và cái khổ, giờ đã khá lên có cái ăn cái để sao lại nỡ vợ chồng chia lìa. Cả hai ôm lấy nhau bật khóc. Và họ không bao giờ có thể rời nhau ra được nữa. Tôi cho rằng “cuộc chiến chồng vợ” của Chu Lai đã có một cái kết hậu hĩnh từ chính thời điểm ấy.

Cái đận này Chu Lai kể đi kể lại nhiều lần trên cả mặt báo in lẫn truyền hình rồi trực tuyến Internet, chưa kể trong các trận đồ trà tửu bạn bè. Ông kể hào hứng như kể về một trận đánh trong rừng Sác dạo nào, như kể về một cái gì đấy rất chung chứ không phải tình cảm riêng tư. Ai không hiểu, không tin Chu Lai chắc sẽ khó cảm thông.

Hôm rồi đến nhà ông ở số nhà 23B phố nhà binh Lý Nam Đế (Hà Nội), tôi được ông tiết lộ một bí mật thuộc về vĩ thanh "cuộc chiến chồng vợ" của ông. Chu Lai có một con trai đang là phóng viên báo Quân đội nhân dân mới lấy vợ được gần năm. Giọng ông sung sướng tột đỉnh. Tất nhiên vẫn vống lên như thường lệ: “Tháng sau là tôi có cháu đích tôn. Siêu âm rồi, con trai!”.

Chu Lai là vậy, không thể khác!

(Còn tiếp)


Phạm Ngọc Tiến

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Sẵn sàng cho Festival Đờn ca tài tử Quốc gia 2014 (23/04)
     Bài hát Việt 2014 trở lại trên VTV6 (23/04)
     Liên hoan du lịch Hải Phòng - Đồ Sơn 2014 (23/04)
     Phát động đề cử trực tuyến giải thưởng Sách hay 2014 (23/04)
     Sáng tác văn chương hòa chung với dân tộc (23/04)
     Festival Mỹ thuật trẻ 2014 sẽ được tổ chức vào tháng 8 tại Hà Nội (23/04)
     Trưng bày tượng gốm cổ Việt Nam (23/04)
Các bài đã đăng:
     Triển lãm “Cổ vật Việt Nam - rực rỡ nền văn minh Việt cổ” (25/03)
     Hoành tráng Vũ điệu Tiên Sa (24/03)
     Tác phẩm, kịch bản và ấn phẩm sân khấu năm 2007: Không có sự bứt phá (24/03)
     Đến nơi Đức Phật tu hành và đắc đạo (24/03)
     Ít ai đọc thơ trong Ngày thơ Quốc tế (23/03)
     Trại sáng tác về đề tài "Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống 2007-2010" (23/03)
     Thành ca sỹ từ một lần phạm Luật Giao thông (23/03)

 

TIÊU ĐIỂM
Tôi đã làm xong phần việc của mình trong khả năng có thể
Về những cáo buộc “mượn” ý tưởng”, Đạo diễn, NSND Đặng Nhật Minh nói: Tôi nghĩ rằng tác phẩm của tôi đã có đời sống của nó, không cần phải giải thích dài dòng. 30 năm nay nó đã đến với khán giả trong và ngoài nước và được đón nhận như thế nào, mọi người đều biết. “Bản thân tôi đã làm xong phần việc của mình trong khả năng có thể”.
Tôi đã làm xong phần việc của mình trong khả năng có thể
Văn Quyến, khi bóng đá không còn là tất cả
15 năm qua, những thăng trầm trên sân cỏ và trong cuộc sống của cầu thủ Phạm Văn Quyến như tấm gương phản chiếu một phần những bước ngoặt của nền bóng đá nước nhà. Văn Quyến thực ra đã đánh mất tất cả sau phiên toà bóng đá năm 2007 dù gần 3 năm sau Quyến đã được trao cơ hội trở lại với sân cỏ. Tài năng bóng đá xứ Nghệ, thần đồng bóng đá VN một thời chỉ còn là cái bóng của chính mình dù cái tên Văn Quyến vẫn đem lại thật nhiều cảm xúc kì lạ mỗi lần được nhắc đến. Thế nên, khi Văn Quyến nói sẽ treo giày, giã từ sân cỏ không ít người hâm mộ xốn xang. Và, nền bóng đá nước nhà có lẽ lại sắp bước sang một trang mới bởi mỗi ngã rẽ của Quyến là một lần bóng đá VN chuyển mình.
Văn Quyến, khi bóng đá không còn là tất cả
Hơn 4.000 ngọn nến thắp sáng cầu Trường Tiền trong đêm
Tối 18/4, trong khuôn khổ các hoạt động lễ hội Festival Huế 2014, đoàn nghệ sĩ Carabosse đến từ vùng Poitou- Charentes (Cộng hòa Pháp) đã thắp sáng cầu Trường Tiền bằng nghệ thuật sắp đặt lửa “có một không hai”.
Hơn 4.000 ngọn nến thắp sáng cầu Trường Tiền trong đêm
Từ vụ 11 cầu thủ cá độ ở Ninh Bình: Thổi phạt ai? Thổi phạt thế nào?
"CLB Ninh Bình dừng thi đấu tại V.League và Cúp Quốc gia, tiếp tục tham dự AFC Cup" - đó là thông báo chính thức được phát đi từ VFF sau khi vụ 11 cầu thủ Ninh Bình cá độ bóng đá được phanh phui. Nhìn ở nhiều góc độ thì đấy là một thông báo đầy nghịch lý.
Từ vụ 11 cầu thủ cá độ ở Ninh Bình: Thổi phạt ai? Thổi phạt thế nào?
Từ nước mắt tội đồ đến nỗi đau người mẹ
Những cầu thủ đã nhúng chàm trong vụ làm độ, dàn xếp tỉ số ở CLB The Vissai Ninh Bình đã xin gặp HLV Văn Sỹ và bầu Trường, những người mà không ít cầu thủ coi là “ân nhân”. Họ đã khóc trong những cuộc gặp ấy, những giọt nước mắt muộn màng. Ông bầu Hoàng Mạnh Trường người gần như sẽ chia tay bóng đá sau vụ tiêu cực này đã không còn tin vào nước mắt vì thế ông quyết đưa tất cả những cầu thủ đã bán linh hồn cho quỷ dữ ra trước pháp luật bất luận họ đã bán đứng đội bóng nhiều lần hay mới lần đầu trót dại.
>> Từ U23 đến The Vissai Ninh Bình: Khi đồng tiền đá bạt sân cỏ
Từ nước mắt tội đồ đến nỗi đau người mẹ
Nghe bầu Đức nói chuyện 4 "không"
Trả lời phỏng vấn một tờ báo, tân PCT tài chính Đoàn Nguyên Đức nhấn mạnh đến cái thế 4 "không" của mình khi tham gia ngôi nhà VFF, đó là không lương, không thưởng, không địa vị, không "ăn uống" gì...
Nghe bầu Đức nói chuyện 4 "không"
Rộ thông tin David Moyes bị sa thải: Giới hạn của sự chịu đựng thật mong manh!
Với tất cả sự tôn trọng dành cho David Moyes và những gì ông đã làm được cùng Everton trong suốt một thập kỷ trước đó, sẽ là bất công nếu như nhắc lại cho mọi người cùng nhớ Alex Ferguson đã biến Man United từ một đội bóng tầm thường trở thành một câu lạc bộ vĩ đại như thế nào.
Rộ thông tin David Moyes bị sa thải: Giới hạn của sự chịu đựng thật mong manh!
Chất keo gắn kết tình nghĩa xóm giềng
Như bao làng quê ven đô, làng Thượng Đồng (phường Phúc Lợi - Long Biên- Hà Nội ) đã lên phố cùng quá trình đô thị hóa. Những công trình xây dựng san sát, với kiến trúc Âu châu hoa lệ, đã biến vùng đất thuần nông tự bao đời trở thành không gian đô thị hiện đại. Nhưng tại nơi đây, mỗi khi chiều về, tiếng chuông chùa vẫn ngân cả nghìn năm trước. Về dự lễ tế trâu trong ngày hội làng, mới thấy mạch sống của dân tộc được nén trong “văn hóa làng”, vẫn hiển hiện bất chấp thời gian và sự đổi thay trong đời sống. Giá trị vô hình của hội làng, chính là chất keo cố kết tình chòm xóm, láng giềng khi họ tạm gác lại những bươn chải đời thường để lắng tâm hiếu kính thần nhân khai ấp, lập làng.
Chất keo gắn kết tình nghĩa xóm giềng
Liệu có chấn chỉnh được vi phạm?
Mới đây, Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) đã tổ chức Hội nghị tổng kết một năm thực hiện Nghị định 79 của Chính phủ quy định về biểu diễn nghệ thuật, trình diễn thời trang, thi người đẹp và người mẫu, lưu hành, kinh doanh bản ghi âm, ghi hình ca múa nhạc, sân khấu. Nói riêng về vấn đề chế tài, nhiều đại biểu cho rằng, mức xử phạt vi phạm trong thời gian qua là chưa đủ sức răn đe. Trong khi đó, Nghị định 158/2013/NĐ-CP mới ra đời, được nhiều người kỳ vọng sẽ có thể chấn chỉnh được một cách hiệu quả đối với thực trạng vi phạm tràn lan như hiện nay.
Liệu có chấn chỉnh được vi phạm?
Cục Nghệ thuật biểu diễn sẽ kháng cáo
Như Báo CAND đã đưa tin, ngày 18/3, TAND tỉnh Khánh Hòa đã xét xử sơ thẩm vụ Công ty Rồng Việt khởi kiện hành chính Cục trưởng Cục Nghệ thuậtbiểu diễn (NTBD) và tuyên hủy quyết định thu hồi giấy phép cuộc thi Nữ hoàng Biển Việt Nam 2013 của Cục NTBD. Để tìm hiểu thêm về vụ việc, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục NTBD:
Cục Nghệ thuật biểu diễn sẽ kháng cáo
Ghế "Tổng"...!
Vào đúng phút thứ 89 của giờ khai diễn Đại hội VII VFF (diễn ra ngày 25 tháng 3 tới) thì cái ghế Tổng đã có một sự xoay tua quan trọng, khi "nhân vật dự kiến" là ông Trần Quốc Tuấn sẽ không ngồi ghế ấy, mà lại... dự kiến ngồi ghế phó chuyên môn, và thế là đương kim TTK Ngô Lê Bằng sẽ được giữ lại thêm ít nhất 1 năm.
Ghế "Tổng"...!
Bi hài từ chức trong bóng đá Việt Nam
Thật "nhàm tai" nếu cứ bàn đi bàn lại về cái ghế HLV trưởng ĐTQG của HLV Hoàng Văn Phúc. Nhưng vẫn buộc phải bàn vì mới đây, ông Phúc lần thứ 2 nộp đơn xin từ chức và lần thứ 2 nhận được tín hiệu từ cấp trên: "Cứ phải từ từ".
Bi hài từ chức trong bóng đá Việt Nam
Tuổi thọ của ban bệ...
Cái tin Ban Tư vấn đạo đức VPF (TVĐĐ) xin tạm dừng hoạt động không làm nhiều người bất ngờ, bởi nhìn lại cả quá trình ban này ra đời và hoạt động, không khó thấy rằng nó đã va nặng với chính cái nơi đã sinh ra nó.
Tuổi thọ của ban bệ...
Trận đánh cuối cùng!
90 phút với Hồng Kông (Trung Quốc) đêm nay sẽ là trận đánh cuối cùng của ĐTVN ở một sân chơi mà có lúc chúng ta đã tột cùng hy vọng. Và có đến 99,9% khả năng đấy cũng là trận đánh cuối cùng của ông HLV trưởng ĐT Hoàng Văn Phúc.
Trận đánh cuối cùng!
Xử hàng loạt...
Sau khi "thủ phạm" Trần Đình Đồng của Sông Lam Nghệ An phải nhận một cái án rất nặng (đình chỉ thi đấu đến hết năm 2014, phạt 20 triệu đồng, và phải thanh toán toàn bộ viện phí cho nạn nhân) với một hành vi vào bóng bạo lực, làm gãy chân đối thủ, rất có thể sẽ còn có thêm nhiều cái án nữa dành các trọng tài, giám sát làm việc vô trách nhiệm tại vòng 7 V.League vừa qua.
Xử hàng loạt...
Câu chuyện bóng đá: Linh cảm đầu tiên của ông trưởng giải
Không biết là vì lý do khoảng cách hay lý do A, B, C nào khác mà trong loạt đấu sớm ở vòng 6 V.League (chiều thứ sáu tuần rồi), VPF lại không đưa chuyên gia Nhật Koji đến sân Thanh Hóa xem trận "chung kết vòng đấu" giữa Thanh Hóa với HN.T&T, mà lại đưa ông đến sân Cẩm Phả để xem trận Quảng Ninh - Hoàng Anh Gia Lai. Và đấy chính là trận V.League đầu tiên ông Koji xem trên tư cách tân trưởng giải.
Câu chuyện bóng đá: Linh cảm đầu tiên của ông trưởng giải
Champions League: Chuyện cổ tích đảo ngược giá trị đồng tiền
Sau hơn 2 tháng tạm nghỉ, hôm nay Champions League sẽ trở lại với hành trình đầy sức hút. Nhưng thật kì lạ khi trong cuộc chiến sặc mùi kim tiền và hào nhoáng ấy, lại có một câu chuyện nằm ngoài tất cả những quy luật của những đồng euro!
Champions League: Chuyện cổ tích đảo ngược giá trị đồng tiền
Hàng ngàn người ngậm ngùi tiễn đưa nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Đầu giờ chiều ngày 16/2, mặc cái nắng gắt ban trưa, nhà tang lễ TP HCM đông hơn thường lệ nhiều lần bởi số lượng người đến thắp nén hương cuối cùng trước khi di quan nhà văn Nguyễn Quang Sáng đi hỏa táng. Trong số đông đảo người thân, bạn bè, đồng nghiệp, nghệ sĩ và bạn đọc đến tiễn đưa nhà văn về nơi chín suối có đồng chí Trương Hòa Bình, Bí thư TW Đảng, Chánh án TAND tối cao; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng CAND, TBT Truyền hình CAND...
Hàng ngàn người ngậm ngùi tiễn đưa nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Chùm ảnh: Tiễn nhà văn Nguyễn Quang Sáng về nơi an nghỉ
Ngày 16/2, di hài nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã được đưa đi hỏa thiêu trong niềm tiếc thương vô hạn của đông đảo bạn bè, người thân và bạn đọc khắp cả nước.
Chùm ảnh: Tiễn nhà văn Nguyễn Quang Sáng về nơi an nghỉ
Ngày thơ Việt Nam 2014: Nơi quần tụ của những tấm lòng yêu nước, yêu thơ
Dẫu Hà Nội đang chìm trong đợt rét đậm, nhưng Ngày thơ Việt Nam vẫn đủ tạo nên “sức nóng” để kéo mọi người về Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi 12 năm qua, rằm tháng Giêng vẫn là dịp hội tụ của những nhà thơ và người yêu thơ. Từ Văn Miếu Môn, Khuê Văn Các, giếng Thiên Quang đến sân Thái Học, những bước chân tấp nập, rộn ràng với nụ cười tỏa sáng trên môi. Ngày thơ Việt Nam quả đã trở thành ngày hội của thi ca, của những tâm hồn yêu thơ quần tụ.
Ngày thơ Việt Nam 2014: Nơi quần tụ của những tấm lòng yêu nước, yêu thơ
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.