Chào bạn!      
Văn hoá 
Nhà văn Chu Lai.
Chu Lai “kẻ ăn mày dĩ vãng”
10:01:00 25/03/2008
Có thể nói Chu Lai là một nhà văn có được thành tựu cả trong đời sống lẫn sự nghiệp từ chính những trải nghiệm quân ngũ của mình. Không có cách gọi nào khác, Chu Lai chính là một “Kẻ ăn mày dĩ vãng”.

Chu Lai là một địa danh rất nổi tiếng. Đó là một vùng đất lịch sử của chiến trường Quảng Đà năm xưa và khu chế xuất công nghiệp lớn hiện nay. Mặc nhiên cái bút danh và tên gọi của nhà văn Chu Lai có được một sự cộng hưởng khá thuận lợi. Tôi dám đánh cược rằng có nhiều người biết tên tuổi nhà văn Chu Lai nhưng lại chưa hề đọc một trang văn nào của ông. Văn học xứ ta có những ngoại biệt vô lý như vậy.

Nhà văn Chu Lai sinh năm 1946 tại Hưng Yên. Hội viên Hội nhà văn gắn bó cả đời với binh nghiệp. Ông thuộc lớp nhà văn gắn bó cả đời với binh nghiệp. Các sáng tác của ông từ truyện ngắn, tiểu thuyết đến kịch bản sân khấu và điện ảnh, truyền hình đều mang hình bóng cuộc chiến tranh giữ nước. Tác phẩm nổi trội nhất của ông là tiểu thuyết “Ăn mày dĩ vãng” (Giải A Hội nhà văn Việt Nam năm 1994 về đề tài văn học chiến tranh).

Nói không phóng đại, vô khối nhà văn (trong đó có tôi) in hàng chục cuốn sách, viết hàng ngàn trang kịch bản, độc giả đọc nhàu văn mình, khán giả xem nát phim mình nhưng khi nhắc đến tên họ vẫn bị thiên hạ nhầm lẫn như thường. Trên đời cái danh là quan trọng, nhất là với anh nhà văn, danh đương nhiên là hàng đầu, mọi thứ lợi lộc chẳng thể thấm tháp, bằng chứng là khối anh, khối chị vác cả tiền tấn để mua danh, kế đó mới đến dùng danh, bán danh để cầu lợi.

Lan man quá nhưng đúng là vậy, chết nỗi với đám văn veo chữ nghĩa thì cái tên lại chính là đẳng cấp thứ thiệt của cái danh. Thế nên không ít người ghen tị với Chu Lai. Dường như ý thức quá lâu, quá đủ về điều này, ông thường cười một cách đầy hào sảng: “Đời có giá cả đấy...”.

Chu Lai rất hay dùng cặp từ: “Giá - Trả giá”. Ngay cả với cái tên của mình cũng vậy dù khởi đầu chỉ là sự tình cờ. Chẳng hiểu cụ thân sinh ra ông, nhà văn Học Phi ngẫu hứng thế nào lại đặt tên con trai trùng tên với vị thủ tướng lừng danh trong lịch sử cách mạng Trung Quốc: Chu Ân Lai.

Ngẫu nhiên thôi, Chu Lai sinh năm 1946 thì mãi năm 1949 cách mạng Trung Quốc mới thành công để vị thủ tướng kia ra mắt bàn dân thiên hạ. Vì cái sự trùng tên danh nhân mà Chu Lai khốn khổ suốt một thời gian đi học, bạn bè không bỏ lỡ một cơ hội nào để đàm tiếu, chế giễu.

Lớn lên, Chu Lai bỏ phắt cái đệm “Ân” phiền toái rồi gọi chệch thành Chu Văn Lai. Vẫn không ổn vì nó cứ ngang ngang, xương xương thế nào ấy, rút cục ông bỏ nốt đệm cho gọn.

Khi đã thành danh, cái tên Chu Lai trùng vẫn hoàn trùng nhưng lần này thì khác, ông khẳng định chắc nịch đúng như bản tính của mình. Đại loại phải trả giá đấy, không tự nhiên mà có đâu, mỗi ngày "múc óc mình ăn" mới ra được văn mới thành được cái tên, không ngon ăn một chút nào.

Có lẽ là vậy, Chu Lai có một danh sách tác phẩm đồ sộ. Không nhiều như những nhà thơ, nhà văn “tốp 100” tức là cho in ấn hàng trăm đầu sách, tác phẩm của Chu Lai dẫu chỉ đếm quanh, đếm quẩn đủ đốt ngón trên hai bàn tay nhưng nó đồ sộ ở sự xuất hiện liên tục trên giá hiệu sách, ở tiếng vang trong dư luận, ở “tia-ra” phát hành (chưa kể vô khối kịch bản sân khấu, điện ảnh truyền hình đã được dàn dựng, sản xuất).

Kiểm chứng điều này hơi bị dễ, có rất ít nhà văn sống được bằng nghề và Chu Lai là một trong số rất ít ấy. Không chỉ sống được, ông nhà văn lính này sống dư dả đàng hoàng, chẳng dám nói là giàu có tột đỉnh, nhưng nhà văn gì mà nhà lầu chót vót, xe hơi phóng vèo vèo đích thị là lớp người nói theo ngôn ngữ bát nháo “thị trường” của thời buổi hiện nay thì đó là những “đại gia” đời mới. Viết văn mà được như vậy âu cũng là điều sung sướng. Tất nhiên chẳng phải dễ, có vô khối nguồn căn nguyên cớ ở chuyện này, sẽ bàn sau.

Nhà văn Chu Lai phát biểu tại Hội nghị nhà văn khối an ninh quốc phòng.

Tôi thuộc lớp người viết văn xuất hiện ở thời kỳ đổi mới của những năm cuối thập niên 80. Lúc bấy giờ, lớp nhà văn như Chu Lai đã lừng danh trên văn đàn. Như nhiều tác giả tò te khác, điểm đến ban đầu của tôi là Tạp chí Văn nghệ quân đội. Nhìn những Trung Trung Đỉnh, Khắc Trường, Khuất Quang Thụy, Nguyễn Trí Huân... xúng xính quân hàm quân hiệu vạch nọ, sao kia mà hãi.

Đã qua lính, lại là thứ lính "phọt phẹt" lúc ra quân cấp bậc chỉ là anh hạ sĩ “bét dem” nên khỏi phải tả niềm kinh hãi cũng như sự nể vì của tôi trước những nhà văn sĩ quan sáng láng kia. Mấy ông nhà văn vừa kể dù sao còn có cảm giác dễ gần vì sự “dễ” trong tác phong, trong trang phục, trong vẻ mặt nông dân dầu dãi, trong cách nói của họ.

Chu Lai thì khác. Một cảm giác chờn vờn luôn bao phủ tôi khi tiếp kiến ông. Mái đầu xoăn tít, chỏm đánh vồng lên điệu đàng, khuôn mặt từ da dẻ đến mắt mũi, râu ria hình như có được tỉa tót nên đỏm dáng một cách đáng ngờ. Nom Chu Lai chả giống gì một anh lính đặc công từng vào sinh ra tử ngót chục năm trời ở chiến trường rừng Sác.

Nếu chỉ bằng ngoại hình, nhất là cặp mắt ướt rượt luôn đong đưa biết nói thì Chu Lai - trong mắt tôi - đích thị là một gã trai lơ không hơn không kém. Bấy giờ tôi tự nhủ, cái gã này đàn bà con gái mà ở gần thì cứ gọi là chết như ngả rạ. Tóm lại, tôi xuất hiện trước Chu Lai tràn đầy nỗi nghi ngại. Ngoại trừ giọng nói băm bổ lúc nào cũng vồng lên như sấm như sét, cách nói thẳng băng chả né tránh kiêng kị điều gì, hoàn toàn ngược với ngoại hình tài tử thì có lẽ loại đàn ông cục mịch thô kệch như tôi vía cũng chẳng dám lại gần.

Sau này thì tôi biết Chu Lai từng là lính văn công, diễn viên hẳn hoi, thảo nào nom ông giống một nghệ sĩ biểu diễn hơn là một nhà văn lính. Bây giờ tuổi đã ngoài 60, nhưng Chu Lai vẫn trẻ trung dẫu cặp mắt ướt rượt dạo nào đã ánh nét mờ đục của thời gian thì ông vẫn cứ phong độ như thường, vẻ tài tử trai lơ vẫn không hề thay đổi.

Chu Lai khởi nghiệp lính bằng suất diễn viên ở đoàn kịch Tổng cục Chính trị. Được một dạo ông chán, có lẽ những tố chất nhà văn đang ươm nhú trong tâm hồn đã thôi thúc ông bỏ nghề diễn để nằng nặc xin được làm lính chiến. Đây là một quyết định đúng đắn. Thử tưởng tượng nếu không có ngót nghét chục năm cầm súng trực tiếp ở vùng ven Sài Gòn thì làm gì có nhà văn Chu Lai với những tiểu thuyết máu lửa, lật giở trang nào cũng sặc mùi khói súng.

Và nữa, tôi chỉ thấy diễn viên trở thành đạo diễn, nhà quản lý hoặc kinh doanh chứ chưa thấy diễn viên nào trở thành nhà văn cả. Quãng đời mười năm lính chiến kia hơn cả nỗi ám ảnh đã trở thành một phần quan trọng thường trực chi phối toàn bộ cuộc sống của ông. Không câu chuyện nào, ở bất cứ chỗ nào, vào một thời điểm nào, ông lại không nhắc đến nó. Nhắc nhiều đến nỗi  như thể chỉ có một mình Chu Lai đánh trận.

Cái thằng tôi cũng vinh hạnh được nghe ông kể nhiều về sự ác liệt, chiến trường đến độ đâm ra nghi ngờ cả bản thân mình vì dám vân vi tính xác thực chuyện đánh trận của ông. Nghe Chu Lai phát biểu trong hội nghị, trên phương tiện truyền thông về cái chết, về những lần có ý muốn tự thương vì quá gian khổ, ác liệt, tôi thật sự hoang mang.

Tôi chẳng nói làm gì, lính B2 thật nhưng chỉ là loại lính "ăn váng vào sau" lúc chiến tranh sắp kết thúc, lại là lính kiểng cao xạ nhưng còn khối người khác chiến trường nào cũng trải, đánh đấm ra trò, mặt xanh nanh vàng vì đói vì sốt, người nhằng nhịt sẹo vì đạn vì bom nhưng tịnh chả ai kể được như Chu Lai.

Quanh cái chuyện lính đặc công của ông đã có khối giai thoại vui về chuyện võ nghệ. Dạo còn Trại viết văn quân đội ở Vân Hồ (Hà Nội) cứ hứng lên là Chu Lai quắp nhà văn Thái Vượng, Thái Bá Lợi (tinh những người nhỏ con, cân nhẹ) trèo thoăn thoắt lên chạc cây, mái nhà. Võ công đến mức ấy thật ra trò.

Thì nghe thế biết thế nhưng chính tai tôi lại nghe nhà văn Khuất Quang Thụy vốn là lính trinh sát bộ binh kể về chuyện họ thách nhau tỉ thí. Một đặc công, một trinh sát vừa giáp nhau thì Chu Lai đã bị ngã lăn quay. Lồm cồm bò dậy ông lính đặc công bảo vừa rồi tôi trượt chân, làm lại. Tiếp tục, lần này thì Chu Lai bị văng ra đến cả mét.
Từ trái qua: Nhà văn Lê Lựu, Chu Lai, Trần Anh Thái.
 

Đáng nói là Khuất Quang Thụy chỉ được huấn luyện trinh sát có 6 tháng không bao giờ dám nhận mình biết võ vẽ. Không giấu được tò mò, có lần tôi hỏi Chu Lai thực hư chuyện đó ra sao. Ông cười khoái trá bảo thằng Thụy nó nói phét đấy, anh có bị đánh ngã nhưng là thằng Đỉnh (nhà văn Trung Trung Đỉnh) nó bất ngờ húc mạnh đầu vào bụng mình thì có đến võ giời cũng ngã.

Nói cho vui thế thôi chứ làm sao lại phải nghi ngờ những chuyện đó. Nội ngần ấy trang sách chiến trận đủ biết Chu Lai từng trải trận mạc thế nào. Và chiến tranh có lẽ đã bù lại cho những năm tháng tuổi trẻ gian khổ của ông quá nhiều thứ. Tôi đồ rằng Chu Lai cũng chỉ là số rất ít người lấy được lãi từ chiến trận.

Bàn chuyện lỗ lãi thật không phải nhưng như trên đã nói Chu Lai là nhà văn hiếm hoi được coi là “đại gia”. Dễ có mấy người “vượng” cả công danh lẫn vật chất đời sống. Nhưng có cái lãi này thì chính Chu Lai là người trong cuộc phải thừa nhận và ông luôn tự hào về điều đó. Đó là cái lãi thuộc về tình duyên. Nhà văn Vũ Thị Hồng, một hoa khôi của trường Tổng hợp cũng là một nhà văn khoác áo lính cả cuộc đời.

Dạo đó sau giải phóng được hơn năm, cánh nhà văn quân đội 18 người được triệu tập về Trại viết Quân khu 5 chỉ có mỗi Vũ Thị Hồng là nữ. Chu Lai viết tiểu thuyết “Nắng đồng bằng” ở trại viết đó. Lúc này là giai đoạn ông đang “đầu mày cuối mắt” với nhà văn nữ hoa khôi.

Đêm nào, Chu Lai cũng “dụng võ đặc công” để trèo tường leo cửa vào phòng trình diện người yêu “biên tập” giúp một chương tiểu thuyết vừa viết trong ngày. Tình yêu khiến cho chàng trai đa tình thăng hoa ngày nào cũng quật ngã cả vài chục trang giấy đặc chữ. Chu Lai hồn nhiên bảo cứ hùng hục viết để mong đêm đến được hội ngộ với nàng (không có bản thảo thì làm sao nặn ra cớ trèo tường vượt cửa nhờ biên tập giúp).

Cũng có nhiều phiền toái về chuyện đặc công đột nhập này nhưng kết quả khá mỹ mãn và công bằng. Tiểu thuyết “Nắng đồng bằng” được in hai năm sau đó và tái bản liên tục đến tận bây giờ. Còn nhà biên tập có một không hai kia đã 30 năm nay kề vai sát cánh cùng ông trong “cuộc chiến chồng vợ”.

Thật sự đó là một cuộc chiến đúng như thú nhận của Chu Lai: “Tất nhiên 30 năm ấy là 30 lần trục trặc. Nhưng vì cái mẫu số chung đi ra từ cánh rừng trận mạc nên chúng tôi đã bỏ qua cho nhau hết. Cái tạng tôi nó thế, cả nể nhưng cực đoan, yêu ai là yêu cả đời, ghét ai thì ghét truyền kiếp”.

Thật hiếm có ai cứ xơi xơi kể chuyện mình như Chu Lai. Kể hết, chuyện viết lách, chuyện kiếm tiền, chuyện vợ, chuyện con, không có chuyện gì ông giấu được. Có một lần đã khá lâu, vợ chồng ông xích mích. Vợ ông đưa con về nhà ngoại, được ít hôm quay lại lấy đồ đạc quần áo để đi hẳn. Lúc đó, kinh tế đã khá lên chút đỉnh sau khi đất nước vượt qua được thời bao cấp. Chu Lai thẫn thờ nhìn vợ, ông hiểu rằng đó là thời khắc quyết định của “cuộc chiến”.

Đầy xúc cảm và đau đớn, Chu Lai bảo vợ, chúng ta đã vượt qua thời kỳ cái sống và cái chết kề cận, vượt qua được cái đói và cái khổ, giờ đã khá lên có cái ăn cái để sao lại nỡ vợ chồng chia lìa. Cả hai ôm lấy nhau bật khóc. Và họ không bao giờ có thể rời nhau ra được nữa. Tôi cho rằng “cuộc chiến chồng vợ” của Chu Lai đã có một cái kết hậu hĩnh từ chính thời điểm ấy.

Cái đận này Chu Lai kể đi kể lại nhiều lần trên cả mặt báo in lẫn truyền hình rồi trực tuyến Internet, chưa kể trong các trận đồ trà tửu bạn bè. Ông kể hào hứng như kể về một trận đánh trong rừng Sác dạo nào, như kể về một cái gì đấy rất chung chứ không phải tình cảm riêng tư. Ai không hiểu, không tin Chu Lai chắc sẽ khó cảm thông.

Hôm rồi đến nhà ông ở số nhà 23B phố nhà binh Lý Nam Đế (Hà Nội), tôi được ông tiết lộ một bí mật thuộc về vĩ thanh "cuộc chiến chồng vợ" của ông. Chu Lai có một con trai đang là phóng viên báo Quân đội nhân dân mới lấy vợ được gần năm. Giọng ông sung sướng tột đỉnh. Tất nhiên vẫn vống lên như thường lệ: “Tháng sau là tôi có cháu đích tôn. Siêu âm rồi, con trai!”.

Chu Lai là vậy, không thể khác!

(Còn tiếp)


Phạm Ngọc Tiến

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Thi vẽ tranh “hành động vì Động vật hoang dã” (24/11)
     Khai mạc Liên hoan phim quốc tế Hà Nội lần thứ III (24/11)
     Hơn 4.400 tác phẩm dự cuộc thi ảnh di sản Việt Nam (24/11)
     Triển lãm ảnh Thành Nhà Hồ qua góc nhìn của người dân vùng di sản (24/11)
     Sự phản cảm khi những ca từ nổi tiếng bị bóp méo (24/11)
     Khai mạc Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ III (24/11)
     Hơn 50 nghìn lượt người tham dự ngày hội du lịch “Bảo tồn lịch sử - gìn giữ hồn quê” (24/11)
Các bài đã đăng:
     Triển lãm “Cổ vật Việt Nam - rực rỡ nền văn minh Việt cổ” (25/03)
     Hoành tráng Vũ điệu Tiên Sa (24/03)
     Tác phẩm, kịch bản và ấn phẩm sân khấu năm 2007: Không có sự bứt phá (24/03)
     Đến nơi Đức Phật tu hành và đắc đạo (24/03)
     Ít ai đọc thơ trong Ngày thơ Quốc tế (23/03)
     Trại sáng tác về đề tài "Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống 2007-2010" (23/03)
     Thành ca sỹ từ một lần phạm Luật Giao thông (23/03)



 

TIÊU ĐIỂM
Triển lãm “Trưng bày tượng gỗ dân gian toàn tỉnh 2014”
Ngày 19/11, tỉnh Kon Tum tổ chức Lễ khai mạc triển lãm “Trưng bày tượng gỗ dân gian toàn tỉnh năm 2014”. Đây là hoạt động hướng tới chào mừng kỷ niệm Ngày Di sản Việt Nam (23/11); và động viên, khuyến khích phát triển nghệ nhân trên địa bàn tham gia sáng tạo, bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.
Triển lãm “Trưng bày tượng gỗ dân gian toàn tỉnh 2014”
Lễ khai trương Phát hành lịch Công an nhân dân năm 2015
Ngày 10/11, Nhà Xuất bản (NXB) Công an nhân dân (CAND) trang trọng tổ chức Lễ khai trương Phát hành lịch CAND năm Ất Mùi 2015 tại trụ sở chính, 92 Nguyễn Du, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội và trụ sở Chi nhánh phía Nam 283 Điện Biên Phủ, quận 3, TP Hồ Chí Minh. Đại diện lãnh đạo các đơn vị chức năng trong và ngoài lực lượng CAND, cùng nhiều khách hàng thân thiết đã tới tham dự buổi Lễ.
Lễ khai trương Phát hành lịch Công an nhân dân năm 2015
‘3 - 1 = Mấy?’: Bí mật quanh ‘đứa trẻ không chịu lớn’
Câu chuyện nhuốm màu sắc liêu trai với sự xuất hiện tưởng như tình cờ của một câu bé bí ẩn. Liệu cậu bé có trả lời được câu hỏi “3 trừ 1 bằng mấy?”.
‘3 - 1 = Mấy?’: Bí mật quanh ‘đứa trẻ không chịu lớn’
Biểu tượng đẹp về người Việt Nam nơi đất khách
“Thư phương xa” của đạo diễn Ela Their được chiếu trong đêm khai mạc Liên hoan phim (LHP) Israel 2014 tại Hà Nội tối 1/11, đã không phụ sự trông đợi của công chúng về cơ hội được khám phá nhiều hơn môn nghệ thuật thứ bảy của Israel, trong bối cảnh điện ảnh Isarael còn khá xa lạ với đa số khán giả Việt Nam. Những xúc cảm đặc biệt mà câu chuyện phim đã để lại, đặc biệt là từ nhân vật chính là người Việt Nam, đã như một nhịp cầu kết nối yêu thương giữa con người một cách không biên giới.
Biểu tượng đẹp về người Việt Nam nơi đất khách
Dàn nghệ sĩ cải lương nổi tiếng trong liveshow "Chung một vòng tay"
Sau chương trình riêng đầu tiên được tổ chức tại Nhà văn hóa Sinh viên TP HCM, nghệ sĩ trẻ Khắc Huy đang ráo riết tập luyện, chuẩn bị cho liveshow thứ 2 vào tối ngày 9/11 tại sân khấu phòng trà Nam Quang, TP HCM.
Dàn nghệ sĩ cải lương nổi tiếng trong liveshow "Chung một vòng tay"
Cuộc thi trên truyền hình đầu tiên dành cho người yêu nhạc Bolero
Do Đài truyền hình Vĩnh Long phối hợp cùng Công ty Truyền thông Khang tổ chức, Solo cùng Bolero là chương trình truyền hình thực tế có format hoàn toàn Việt Nam và cũng là cuộc thi ca hát trên truyền hình đầu tiên dành cho khán giả yêu thích thể loại nhạc bolero.
Cuộc thi trên truyền hình đầu tiên dành cho người yêu nhạc Bolero
Truyện tranh “Long thần tướng” tái xuất sau 10 năm
Sáng 1/11, tại Trung tâm văn hóa Pháp (24 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội), đông đảo bạn đọc đã đến dự buổi ra mắt tập 1 bộ truyện tranh lịch sử “Long thần tướng”. “Long Thần tướng” lấy bối cảnh nước Đại Việt giai đoạn 1282-1284, ngay trước khi diễn ra cuộc kháng chiến của quân dân nhà Trần chống giặc Nguyên Mông lần thứ hai xâm lược nước ta; thể hiện khí phách hào hùng và truyền thống Đông A.
Truyện tranh “Long thần tướng” tái xuất sau 10 năm
Không nhẹ tay với mạng xã hội làm băng hoại thuần phong mỹ tục
Đó là khẳng định của ông Hoàng Vĩnh Bảo, Cục trưởng Cục Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền Thông (TT&TT) khi trao đổi với PV Báo CAND xung quanh việc cơ quan chức năng mạnh tay “làm sạch” môi trường mạng, đặc biệt là lần đầu tiên một mạng xã hội thuần Việt bị tước giấy phép vĩnh viễn, nhiều trang tin điện tử bị phạt hành chính hàng trăm triệu đồng, gây xôn xao dư luận những ngày qua.
Không nhẹ tay với mạng xã hội làm băng hoại thuần phong mỹ tục
Ngoại hình linh vật truyền thống Việt Nam hoàn toàn khác biệt
Qui định của Bộ VHTT&DL về việc “không sử dụng biểu tượng, sản phẩm, linh vật không phù hợp với thuần phong, mỹ tục người Việt Nam” đã nhanh chóng nhận được sự đồng tình của đông đảo người dân, các nhà nghiên cứu. Bởi đây là sự xác lập văn hóa dân tộc cần thiết ngay trên chính đất nước mình. Sau gần 3 tháng triển khai, việc thực hiện qui định ra sao, là nội dung cuộc trao đổi của PV Báo CAND với Ths. họa sĩ Đoàn Thị Thu Hương (HS. ĐTTH), Phó Cục trưởng Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm (MTNATL) – nơi trực tiếp chỉ đạo thực hiện qui định trên:
Ngoại hình linh vật truyền thống Việt Nam hoàn toàn khác biệt
Không chỉ là tiếng cười giải trí
Lần đầu tiên, một chương trình hài kịch mang tên “Xóm hóng” do Nhà hát Tuổi trẻ (NHTT) thực hiện, sẽ được truyền hình trực tiếp vào giờ vàng tối thứ 6 hằng tuần, bắt đầu từ 2/1/2015. Với những kịch bản hay sẽ được chọn lọc, lại quy tụ các danh hài phía Bắc, ngay lập tức, đã có 3 đài truyền hình đề nghị hợp tác với NHTT. Điều này đã được NSƯT Chí Trung, Phó Giám đốc NHTT cho biết tại buổi ra mắt chương trình ngày 28/10.
Không chỉ là tiếng cười giải trí
Tìm giải pháp bảo tồn di sản Quần thể di tích Cố đô Huế
Quần thể di tích Cố đô Huế có 29 điểm di tích nằm rải rác trên địa bàn TP Huế và 3 huyện, thị xã của tỉnh Thừa Thiên - Huế với gần 500 hạng mục công trình chủ yếu làm từ gỗ. Những năm qua, Nhà nước và địa phương đã chi hàng ngàn tỷ đồng để quy hoạch tổng thể, bảo tồn giá trị văn hóa – lịch sử của những di tích này. Tuy nhiên, đến nay, vì nhiều lý do khác nhau nên không ít di tích đã và đang xuống cấp, hư hại...
Tìm giải pháp bảo tồn di sản Quần thể di tích Cố đô Huế
Ra mắt chương trình truyền hình thực tế “Bố ơi! Mình đi đâu thế?”
Chiều 24/10, Đài Truyền hình Việt Nam đã họp báo, giới thiệu chương trình truyền hình thực tế “Bố ơi! Mình đi đâu thế?” sẽ phát sóng bắt đầu từ 1/11/2014, vào 12h thứ Bảy hàng tuần trên kênh VTV3.
Ra mắt chương trình truyền hình thực tế “Bố ơi! Mình đi đâu thế?”
Những lỗ hổng trong quản lý xuất bản và thư viện
Cục Xuất bản, in và phát hành vừa đề nghị Vụ Thư viện (Bộ VH-TT&DL) chỉ đạo hệ thống thư viện trên toàn quốc kiểm tra, rà soát, không lưu trữ, không luân chuyển, không phục vụ bạn đọc các cuốn từ điển của tác giả Vũ Chất.
>> Thu hồi, tiêu hủy sách từ điển tiếng Việt của tác giả Vũ Chất
Những lỗ hổng trong quản lý xuất bản và thư viện
Một nhà sưu tầm cổ vật tư nhân sở hữu xác 3 con tàu cổ 1.000 năm tuổi
Sau hơn 7 năm cất công tìm kiếm, sưu tập, ông Lâm Dũ Xênh, ở huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi), người chuyên sưu tầm cổ vật đã sở hữu hàng trăm mảnh gỗ là thân tàu cổ bị đắm trên vùng biển Quảng Ngãi.
Một nhà sưu tầm cổ vật tư nhân sở hữu xác 3 con tàu cổ 1.000 năm tuổi
Hành trình phanh phui sự thật về "địa ngục trần gian" Côn Đảo
Hãng phim truyền hình TP.HCM (TFS) cho biết, phim tài liệu "Từ trái tim đến trái tim" được triển khai sản xuất, phát sóng năm 2014.
Hành trình phanh phui sự thật về "địa ngục trần gian" Côn Đảo
Mừng đại thọ GS Vũ Khiêu tuổi 100
Ngày 14/9, Hội đồng hương huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định tại Hà Nội đã tổ chức lễ mừng thọ Giáo sư, Anh hùng Lao động (AHLĐ) Vũ Khiêu bước sang tuổi 100.
Mừng đại thọ GS Vũ Khiêu tuổi 100
Các nhà văn lên tiếng về vụ việc in lậu cuốn sách của nhà văn Sơn Tùng
Loạt bài phản ánh của Báo CAND tiểu thuyết “Búp sen xanh” của nhà văn Sơn Tùng bị đánh cắp bản quyền liên tiếp và trắng trợn mang danh NXB Thời Đại, đã thu hút sự chú ý của công chúng. Nhiều nhà văn, bạn đọc cả nước rất quan tâm, bức xúc trước vấn đề mà báo đã đặt ra. Báo CAND xin phản ánh một số ý kiến của các nhà văn Việt Nam xung quanh sự việc nêu trên.
>> Tiểu thuyết nổi tiếng “Búp sen xanh” bị đánh cắp bản quyền
Các nhà văn lên tiếng về vụ việc in lậu cuốn sách của nhà văn Sơn Tùng
Người chiến sĩ CAND trong lòng công chúng điện ảnh
Đánh giá khách quan có thể thấy, phim hình sự rất khó và chưa bao giờ xứng tầm với công lao và sự dũng cảm của những chiến sĩ Công an nhân dân ngoài đời thực.
Người chiến sĩ CAND trong lòng công chúng điện ảnh
Lợi ích từ việc khai thác lễ hội phục vụ du lịch: Được hay mất nhờ tâm, tài của người quản lý?
Theo thống kê được công bố, hằng năm có khoảng 8.000 lễ hội được tổ chức trên khắp mọi miền đất nước.
Lợi ích từ việc khai thác lễ hội phục vụ du lịch: Được hay mất nhờ tâm, tài của người quản lý?
“Trong mưa giông thấy nắng”: Câu chuyện nhân văn, đầy cảm xúc về người chiến sĩ Công an
Vở diễn “Trong mưa giông thấy nắng” (kịch bản: Lê Chí Trung, đạo diễn: NSƯT Anh Tú) của Nhà hát Kịch Việt Nam ra mắt khán giả Thủ đô đêm 23/8 đã thu hút đông đảo khán giả. Đây là một trong rất ít tác phẩm sân khấu về đề tài người chiến sĩ Công an lay động được trái tim người xem qua câu chuyện thấm đẫm tính nhân văn và nóng hổi tính thời sự. Vở diễn được dàn dựng để tham dự Liên hoan Sân khấu “Hình tượng người chiến sĩ CAND” lần thứ III năm 2015.
“Trong mưa giông thấy nắng”: Câu chuyện nhân văn, đầy cảm xúc về người chiến sĩ Công an
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.