Chào bạn!      
Văn hoá - Thể thao 
Vốn sống người viết trẻ
11:47:00 01/02/2009
Khoảng 6 năm về trước, ở một lớp viết văn có rất nhiều người sáng tác luôn quanh quẩn với những đề tài "nhà mình" trong suốt 4 năm học. Năm thứ nhất viết về "bà tôi", năm thứ hai viết về "ông tôi", năm thứ ba viết về "mẹ tôi", năm cuối viết về "con mèo nhà tôi".

Có to bằng hạt cải?

Xin trích một câu nói trong Kinh Thánh khi chúa Jesus nói với một môn đệ : "Nếu người có lòng tin to bằng hạt cải, thì người có thể nói với dãy núi kia rằng:  hãy dời xuống biển, tức thì điều đó diễn ra". Và, nếu có vốn sống to bằng  hạt cải thôi, thì rất nhiều người viết trẻ đã chẳng quẩn quanh với những điều đã quá sáo rỗng. Họ không thể thoát ra được những điều mắt thấy tai nghe ở thời niên thiếu đã nhiễm vào người.

Trong hàng chục năm sáng tác, ngoài chuyện miêu tả những người bình dị, với cuộc sống và lối sống bình dị, tính cách chẳng rõ nét và về mặt văn học cũng mờ nhạt nốt. Tức là viết ra những cái truyện ngắn, dòng thơ êm đềm, phẳng lặng, chẳng có chút ấn tượng nào cho một độc giả bình thường nhất.

Đề tài tình yêu là đề tài muốn thuở. Viết để cho hay cực kỳ khó. Vậy nhưng nhiều cây bút cứ "ngấu nghiến" mãi những chuyện tình lặt vặt cá nhân. Hàng chục truyện ngắn có mô típ giống nhau, vẫn tính cách ấy, hành động ấy, không gian và thời gian vẫn là cái đã viết, chỉ khác là cái tên nhân vật với cái tên truyện.

Một biên tập viên ở một tạp chí chuyên về thế giới phụ nữ tâm sự rằng: "Với tác giả A, ban đầu có vài truyện lóe lên một tia sáng. Chúng tôi đăng để động viên, sau thấy mấy truyện gửi đến vẫn không ngoài chuyện thất tình. Tôi gọi đến nói chuyện, tác giả hồn nhiên nói rằng: nhưng mà đó là chuyện thật của em, em viết nhập tâm và cảm xúc dồi dào".

Ô hay, một người sáng tác, sao chỉ đi "khơi" cái vốn có của cá nhân, mà không nghĩ rằng văn học cần những điều hơn thế, vượt ra ngoài cá nhân(?). Vậy nhưng, những kiểu sáng tác ấy vẫn ngày ngày diễn ra và chình ình trên một số tờ báo, tạp chí nhỏ.

Mới đây, tôi được tiếp xúc với một tác giả ở thành phố Hồ Chí Minh, tuy tuổi đời không còn trẻ, được một số nhà văn đánh giá cao. Tôi hy vọng tác giả  này có thể đi tiếp được nữa, nhưng đã nhầm to. Sau khi "gặm" hết cái mình có trong người, tác giả này không chịu "nạp" tiếp mà vẫn cố tình "gặm", sinh ra hàng loạt tác phẩm què quặt, đui mù. Và cô vẫn nghĩ đó là những điều đặc sắc, không ai có. Cô lại phủ nhận tài văn của một số người khác và nghĩ mình "ở chiếu trên" họ.

Ở thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội, theo dõi trên mặt báo chí, có thể khẳng định số lượng các tác giả trẻ tương đương nhau. Trong đó, rất ít người có những năm tháng vật lộn trước cuộc đời, dám dấn thân, đi nhiều, học hỏi nhiều và lóe sáng khả năng đi xa. Phần lớn họ đã và sẽ tắt ngóm sau vài năm. Văn chương là môn nghệ thuật nghiệt ngã nhất trong số 7 môn nghệ thuật.

Nếu một ca sĩ, sau khi đã tốt nghiệp trường có chuyên ngành mình học, không thành ca sĩ nổi tiếng, thì họ vẫn có thể đi kiếm sống bằng nghề hát ở các phòng trà. Văn chương khác, văn chương không chấp nhận làng nhàng. Để tác phẩm đạt được giá trị văn chương thì trước hết, người viết phải có độ chiêm nghiệm, cảm xúc chín, sâu sắc cùng nhiều yếu tố khác.

Vậy nên, vốn sống của một số người viết trẻ chưa to bằng hạt cải. Nếu vốn sống đó to bằng hạt cải, họ đã chẳng viết hàng loạt những tác phẩm nhạt nhẽo xung quanh chuyện gia đình, rồi vài năm sau vẫn lặp lại những đề tài đó. Nếu vốn sống to bằng hạt cải, họ đã chẳng hỏi một người thầy rằng khi được giao đi phỏng vấn một người mà mình chưa biết thì phải làm thế nào. Nếu vốn sống của một số người viết trẻ to bằng hạt cải, họ đã chẳng miêu tả một con trâu ở nông thôn to và nặng như con voi, hay "nhầm nhọt" tỉnh Kiên Giang ở Nam Bộ giáp với tỉnh Hà Giang ở cực Bắc của đất  nước... Thế nhưng đã mấy ai nhận ra điều đó.

Ai chỉ ra thiếu sót cho người viết trẻ?

Nhà phê bình Nguyễn Đăng Điệp có ý kiến cho rằng, chỉ ra điều thiếu sót cho người viết văn trẻ là cách yêu quý họ thật lòng. Nhưng đã không ít nhà văn đàn anh đã "giết" các cây bút trẻ bằng việc là khen vống họ lên, khiến họ ngộ nhận, tỏ ra khinh bạc và tin rằng lời khen đó thật lòng. Nhà phê bình Nguyễn Đăng Điệp chỉ ra rằng, ưu thế của các nhà văn trẻ là họ được đào tạo cơ bản, được sống trong không gian tinh thần rộng mở, viết một cách tự do, thoải mái. Nhiều cây bút tỏ ra khá sắc sảo và bắt đầu chạm được vào thân phận của con người.

Nhưng hạn chế lớn nhất của các cây bút trẻ là vốn sống còn mỏng và dường như họ quá quan tâm đến cái tôi cá nhân của mình. Quan tâm đến cái tôi là đúng, nhưng việc quanh quẩn với vài ba cảm xúc bất chợt hay vài dòng suy tư mang vẻ triết lý sẽ làm cho nhà văn trẻ thiếu chiều sâu. Điều quan trọng trong nghệ thuật là sự trải nghiệm, chiêm nghiệm. Tư tưởng nghệ thuật của nhà văn được hình thành chính trong quá trình chiêm nghiệm sâu sắc về nhân sinh. Lê Quí Đôn đã từng nói: "Nếu trong đầu không có ba vạn cuốn sách, bước chân không đi nhiều chặng đường… thì không có gì để kể cho người khác nghe".

Vậy trước khi muốn trở thành nhà văn thì phải sống đã, sống một cách thiết thực nhất. Trên thực tế, khi nhìn vào các bậc nhà văn đàn anh đi trước, chúng ta biết được họ đã sống và viết như thế nào. Chúng ta có một Nguyên Hồng là nhà văn của người cùng khổ. Bởi số phận của họ còn được nhà văn theo đuổi suốt cả một đời, kể từ cuốn sách đầu tay "Bỉ vỏ" đến bộ tiểu thuyết đồ sộ cuối đời là "Cửa biển", 4 tập, trên 2.000 trang.

Bộ sách là tổng hợp toàn bộ kinh nghiệm sống của ông, là sự trải rộng và đúc kết mọi mặt vốn sống của ông về Hải Phòng lầm than và hướng tới cách mạng, trong đó không có nhân vật nào ông không gửi gắm một niềm yêu ghét được đẩy đến độ tận cùng.

Tất cả sáng tác của Nguyên Hồng là nhằm vào câu trả lời: Họ đã sống ra sao? Sự sống ấy, nếu cũng được gọi là sự sống, quả đã ngồn ngộn trên các trang viết của ông. Văn Nguyên Hồng khai triển, cho thấy biết bao là phong phú, là chồng chất và dồn nén cả một thế giới vừa đầy mâu thuẫn, ngang trái vừa giàu vẻ đẹp và chất thơ trong các cảnh đời và tình người!

Chúng ta có một lão nhà văn Tô Hoài miệt mài lao động, cần mẫn trau dồi, để có gia tài hàng trăm tác phẩm. Dường như ông nhìn cuộc đời bằng con mắt hiển vi, quan sát cụ thể, tỉ mỉ sự sống, ghi chép cần mẫn. Tô Hoài viết văn như anh thợ chạm khắc chăm chút tạo từng nét, dáng của sự vật lên thớ gỗ. Chính từ những điều ấy đã tạo ra những trang văn sinh động, hấp dẫn người đọc đến từng chi tiết. Một Nguyễn Huy Thiệp với chất sống ngồn ngộn mà ông đã từng nói mình làm tất cả mọi việc để có vốn sống cho viết lách.

Hay trường hợp Mạc Can, là "nhà văn trẻ" khi đã ở tuổi đã khá già. Ông đã trải qua bao nhiêu những năm tháng lăn lộn ngoài cuộc sống. Tuổi trẻ ông lầm lũi sống trên thuyền với những khát vọng. Sau  này, gần như cả cuộc đời ông là một người tạp kỹ đúng nghĩa. Tất cả những điều đó là thế mạnh làm nên các tác phẩm có sức cuốn hút, có tầm cỡ.

Người viết trẻ đã có những điều đó chưa? Chưa. Người viết trẻ còn thiếu vốn sống. Có một điều xin nói lại, sẽ có nhiều người phản đối, rằng người viết trẻ, tất nhiên tuổi đời còn ít, tuổi nghề chưa nhiều, sự va vấp và thời gian thu lượm vốn sống hạn chế. Làm sao bắt họ cứ phải có vốn sống.

Xin thưa, chuyện tuổi đời và có chịu đào sâu, đúc rút kinh nghiệm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Người viết trẻ hoàn toàn có thể thu lượm vốn sống rồi viết, hoặc vừa viết vừa thu lượm, chứ không phải ngồi một chỗ kêu gọi cảm hứng đến, và gặm mòn những điều đã quá cũ của bản thân.

Vậy ai là người sẽ giúp người viết trẻ nhận ra vốn sống hạn hẹp của họ. Xin bỏ ngỏ cho những người đã từng khen một cách quá đáng, để một số người đã tắt ngóm sau một vài năm xuất hiện.

Người viết trẻ có tha thiết với...vốn sống?

Rất nhiều người đã nói, có ông nhà văn chẳng vào ổ gái điếm ngày nào, nhưng vẫn viết về họ cực hay. Hoặc một nhà văn chưa từng tham gia chiến tranh, vẫn có truyện ngắn đặc sắc về chiến tranh. Có nghĩa vốn sống không phải là điều quyết định hoàn toàn tác phẩm?!

Một phần vốn sống, đó là những trải nghiệm, không phụ thuộc vào ý thức của người viết. Nó hiển nhiên diễn ra và để lại trong lòng người đó những ấn tượng, để sau này, những ấn tượng đó được thể hiện sinh động trên trang viết. Không ai vỗ ngực tôi sẽ đi chịu đói khát, khổ cực để có vốn sống, hoặc tôi sẽ yêu thật nhiều để có kinh nghiệm viết mà thành công. Thế nhưng một cô gái vốn dĩ đã quá lứa, trải qua vài ba mối tình không thành, đã nhiệt tình tâm sự với bạn bè rằng: "Mình sẽ yêu và yêu nữa, không thành thân được thì cũng thành văn". Quả là nực cười!

Không vào ổ điếm, nhưng người viết thành công về đề tài này đã phải đọc nhiều về nó, hoặc do bạn bè kể lại, hoặc bằng một sự cảm thụ đặc biệt nào đó mà nên. Vốn sống sẽ được hấp thụ theo nhiều con đường khác nhau. Căn bản nhất là: Đi nhiều để hiểu và sống hết mình trong đời sống nghiệm sinh; học và đọc trong sách vở, ở thầy cô và bè bạn bằng tư duy của một người cầu thị chứ không phải sự hằn học, khinh bỉ; sau nữa là chất lượng của việc sống và học tập đó.

Đã có mấy người viết trẻ dám dấn thân vì văn học, thậm chí dám hy sinh? Con số này quả là hiếm hoi, và tôi tin là họ sẽ đi xa hơn nữa, khi ý thức nghề nghiệp của họ cao và bản thân họ tự rèn giũa cho mình tính chuyên nghiệp trong sáng tác. Tôi không phủ nhận sạch trơn, rằng người viết chỉ dựa vào chút năng khiếu cá nhân mà thành nhà văn. Có trường hợp như vậy và đó là trường hợp xảy ra ở những thiên tài. Còn khi viết được vài truyện ngắn "đọc được" đã nghĩ mình trở thành thiên tài, rồi không chịu trau dồi, học hỏi thì coi như người đó đã khai tử nghiệp văn của mình.

Viết về cái mình hiểu chứ đừng viết về cái mình muốn, và đừng đánh mất mình bằng mấy lời khen đãi môi. Đó là lời khuyên chí lý cho người viết trẻ. Khi đã có vốn sống to bằng hạt cải, tác phẩm của anh sẽ vượt trên hạt cải, và anh sẽ chẳng phải là một hạt cải vô danh


Nguyễn Văn Học

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Người lớn cũng lúng túng chọn sách (21/04)
     Ngày Sách Việt Nam đầu tiên: Khơi lại dòng chảy tri thức truyền thống (21/04)
     2,4 triệu lượt khách đến Cố đô Huế tham dự Festival (21/04)
     Khi Mourinho... chúc mừng tất cả (21/04)
     Khởi động chuỗi sự kiện trong khuôn khổ Festival Đờn ca tài tử quốc gia lần thứ I – Bạc Liêu 2014 (21/04)
     Bế mạc Festival Huế 2014: Dấu ấn đáng ghi nhớ trong lòng bạn bè quốc tế (21/04)
     Câu chuyện bóng đá: Cái vía đen đủi của ông chủ tịch (21/04)
Các bài đã đăng:
     Khai mạc chương trình Du lịch về cội nguồn năm 2009 (31/01)
     Hội Xuân trên phố núi (31/01)
     Truyền hình Việt Nam và cuộc đua chất lượng (31/01)
     Nghệ sĩ "chóng mặt" chạy sô ngày Tết (30/01)
     Ảnh Lễ hội Đống Đa (30/01)
     Cánh cửa hẹp cho phim Việt 2009 (30/01)
     Khai mạc Lễ hội Xuân Thăng Long - Hà Nội 2009 (29/01)

 

TIÊU ĐIỂM
Văn Quyến, khi bóng đá không còn là tất cả
15 năm qua, những thăng trầm trên sân cỏ và trong cuộc sống của cầu thủ Phạm Văn Quyến như tấm gương phản chiếu một phần những bước ngoặt của nền bóng đá nước nhà. Văn Quyến thực ra đã đánh mất tất cả sau phiên toà bóng đá năm 2007 dù gần 3 năm sau Quyến đã được trao cơ hội trở lại với sân cỏ. Tài năng bóng đá xứ Nghệ, thần đồng bóng đá VN một thời chỉ còn là cái bóng của chính mình dù cái tên Văn Quyến vẫn đem lại thật nhiều cảm xúc kì lạ mỗi lần được nhắc đến. Thế nên, khi Văn Quyến nói sẽ treo giày, giã từ sân cỏ không ít người hâm mộ xốn xang. Và, nền bóng đá nước nhà có lẽ lại sắp bước sang một trang mới bởi mỗi ngã rẽ của Quyến là một lần bóng đá VN chuyển mình.
Văn Quyến, khi bóng đá không còn là tất cả
Hơn 4.000 ngọn nến thắp sáng cầu Trường Tiền trong đêm
Tối 18/4, trong khuôn khổ các hoạt động lễ hội Festival Huế 2014, đoàn nghệ sĩ Carabosse đến từ vùng Poitou- Charentes (Cộng hòa Pháp) đã thắp sáng cầu Trường Tiền bằng nghệ thuật sắp đặt lửa “có một không hai”.
Hơn 4.000 ngọn nến thắp sáng cầu Trường Tiền trong đêm
Từ vụ 11 cầu thủ cá độ ở Ninh Bình: Thổi phạt ai? Thổi phạt thế nào?
"CLB Ninh Bình dừng thi đấu tại V.League và Cúp Quốc gia, tiếp tục tham dự AFC Cup" - đó là thông báo chính thức được phát đi từ VFF sau khi vụ 11 cầu thủ Ninh Bình cá độ bóng đá được phanh phui. Nhìn ở nhiều góc độ thì đấy là một thông báo đầy nghịch lý.
Từ vụ 11 cầu thủ cá độ ở Ninh Bình: Thổi phạt ai? Thổi phạt thế nào?
Từ nước mắt tội đồ đến nỗi đau người mẹ
Những cầu thủ đã nhúng chàm trong vụ làm độ, dàn xếp tỉ số ở CLB The Vissai Ninh Bình đã xin gặp HLV Văn Sỹ và bầu Trường, những người mà không ít cầu thủ coi là “ân nhân”. Họ đã khóc trong những cuộc gặp ấy, những giọt nước mắt muộn màng. Ông bầu Hoàng Mạnh Trường người gần như sẽ chia tay bóng đá sau vụ tiêu cực này đã không còn tin vào nước mắt vì thế ông quyết đưa tất cả những cầu thủ đã bán linh hồn cho quỷ dữ ra trước pháp luật bất luận họ đã bán đứng đội bóng nhiều lần hay mới lần đầu trót dại.
>> Từ U23 đến The Vissai Ninh Bình: Khi đồng tiền đá bạt sân cỏ
Từ nước mắt tội đồ đến nỗi đau người mẹ
Nghe bầu Đức nói chuyện 4 "không"
Trả lời phỏng vấn một tờ báo, tân PCT tài chính Đoàn Nguyên Đức nhấn mạnh đến cái thế 4 "không" của mình khi tham gia ngôi nhà VFF, đó là không lương, không thưởng, không địa vị, không "ăn uống" gì...
Nghe bầu Đức nói chuyện 4 "không"
Rộ thông tin David Moyes bị sa thải: Giới hạn của sự chịu đựng thật mong manh!
Với tất cả sự tôn trọng dành cho David Moyes và những gì ông đã làm được cùng Everton trong suốt một thập kỷ trước đó, sẽ là bất công nếu như nhắc lại cho mọi người cùng nhớ Alex Ferguson đã biến Man United từ một đội bóng tầm thường trở thành một câu lạc bộ vĩ đại như thế nào.
Rộ thông tin David Moyes bị sa thải: Giới hạn của sự chịu đựng thật mong manh!
Chất keo gắn kết tình nghĩa xóm giềng
Như bao làng quê ven đô, làng Thượng Đồng (phường Phúc Lợi - Long Biên- Hà Nội ) đã lên phố cùng quá trình đô thị hóa. Những công trình xây dựng san sát, với kiến trúc Âu châu hoa lệ, đã biến vùng đất thuần nông tự bao đời trở thành không gian đô thị hiện đại. Nhưng tại nơi đây, mỗi khi chiều về, tiếng chuông chùa vẫn ngân cả nghìn năm trước. Về dự lễ tế trâu trong ngày hội làng, mới thấy mạch sống của dân tộc được nén trong “văn hóa làng”, vẫn hiển hiện bất chấp thời gian và sự đổi thay trong đời sống. Giá trị vô hình của hội làng, chính là chất keo cố kết tình chòm xóm, láng giềng khi họ tạm gác lại những bươn chải đời thường để lắng tâm hiếu kính thần nhân khai ấp, lập làng.
Chất keo gắn kết tình nghĩa xóm giềng
Liệu có chấn chỉnh được vi phạm?
Mới đây, Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) đã tổ chức Hội nghị tổng kết một năm thực hiện Nghị định 79 của Chính phủ quy định về biểu diễn nghệ thuật, trình diễn thời trang, thi người đẹp và người mẫu, lưu hành, kinh doanh bản ghi âm, ghi hình ca múa nhạc, sân khấu. Nói riêng về vấn đề chế tài, nhiều đại biểu cho rằng, mức xử phạt vi phạm trong thời gian qua là chưa đủ sức răn đe. Trong khi đó, Nghị định 158/2013/NĐ-CP mới ra đời, được nhiều người kỳ vọng sẽ có thể chấn chỉnh được một cách hiệu quả đối với thực trạng vi phạm tràn lan như hiện nay.
Liệu có chấn chỉnh được vi phạm?
Cục Nghệ thuật biểu diễn sẽ kháng cáo
Như Báo CAND đã đưa tin, ngày 18/3, TAND tỉnh Khánh Hòa đã xét xử sơ thẩm vụ Công ty Rồng Việt khởi kiện hành chính Cục trưởng Cục Nghệ thuậtbiểu diễn (NTBD) và tuyên hủy quyết định thu hồi giấy phép cuộc thi Nữ hoàng Biển Việt Nam 2013 của Cục NTBD. Để tìm hiểu thêm về vụ việc, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục NTBD:
Cục Nghệ thuật biểu diễn sẽ kháng cáo
Ghế "Tổng"...!
Vào đúng phút thứ 89 của giờ khai diễn Đại hội VII VFF (diễn ra ngày 25 tháng 3 tới) thì cái ghế Tổng đã có một sự xoay tua quan trọng, khi "nhân vật dự kiến" là ông Trần Quốc Tuấn sẽ không ngồi ghế ấy, mà lại... dự kiến ngồi ghế phó chuyên môn, và thế là đương kim TTK Ngô Lê Bằng sẽ được giữ lại thêm ít nhất 1 năm.
Ghế "Tổng"...!
Bi hài từ chức trong bóng đá Việt Nam
Thật "nhàm tai" nếu cứ bàn đi bàn lại về cái ghế HLV trưởng ĐTQG của HLV Hoàng Văn Phúc. Nhưng vẫn buộc phải bàn vì mới đây, ông Phúc lần thứ 2 nộp đơn xin từ chức và lần thứ 2 nhận được tín hiệu từ cấp trên: "Cứ phải từ từ".
Bi hài từ chức trong bóng đá Việt Nam
Tuổi thọ của ban bệ...
Cái tin Ban Tư vấn đạo đức VPF (TVĐĐ) xin tạm dừng hoạt động không làm nhiều người bất ngờ, bởi nhìn lại cả quá trình ban này ra đời và hoạt động, không khó thấy rằng nó đã va nặng với chính cái nơi đã sinh ra nó.
Tuổi thọ của ban bệ...
Trận đánh cuối cùng!
90 phút với Hồng Kông (Trung Quốc) đêm nay sẽ là trận đánh cuối cùng của ĐTVN ở một sân chơi mà có lúc chúng ta đã tột cùng hy vọng. Và có đến 99,9% khả năng đấy cũng là trận đánh cuối cùng của ông HLV trưởng ĐT Hoàng Văn Phúc.
Trận đánh cuối cùng!
Xử hàng loạt...
Sau khi "thủ phạm" Trần Đình Đồng của Sông Lam Nghệ An phải nhận một cái án rất nặng (đình chỉ thi đấu đến hết năm 2014, phạt 20 triệu đồng, và phải thanh toán toàn bộ viện phí cho nạn nhân) với một hành vi vào bóng bạo lực, làm gãy chân đối thủ, rất có thể sẽ còn có thêm nhiều cái án nữa dành các trọng tài, giám sát làm việc vô trách nhiệm tại vòng 7 V.League vừa qua.
Xử hàng loạt...
Câu chuyện bóng đá: Linh cảm đầu tiên của ông trưởng giải
Không biết là vì lý do khoảng cách hay lý do A, B, C nào khác mà trong loạt đấu sớm ở vòng 6 V.League (chiều thứ sáu tuần rồi), VPF lại không đưa chuyên gia Nhật Koji đến sân Thanh Hóa xem trận "chung kết vòng đấu" giữa Thanh Hóa với HN.T&T, mà lại đưa ông đến sân Cẩm Phả để xem trận Quảng Ninh - Hoàng Anh Gia Lai. Và đấy chính là trận V.League đầu tiên ông Koji xem trên tư cách tân trưởng giải.
Câu chuyện bóng đá: Linh cảm đầu tiên của ông trưởng giải
Champions League: Chuyện cổ tích đảo ngược giá trị đồng tiền
Sau hơn 2 tháng tạm nghỉ, hôm nay Champions League sẽ trở lại với hành trình đầy sức hút. Nhưng thật kì lạ khi trong cuộc chiến sặc mùi kim tiền và hào nhoáng ấy, lại có một câu chuyện nằm ngoài tất cả những quy luật của những đồng euro!
Champions League: Chuyện cổ tích đảo ngược giá trị đồng tiền
Hàng ngàn người ngậm ngùi tiễn đưa nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Đầu giờ chiều ngày 16/2, mặc cái nắng gắt ban trưa, nhà tang lễ TP HCM đông hơn thường lệ nhiều lần bởi số lượng người đến thắp nén hương cuối cùng trước khi di quan nhà văn Nguyễn Quang Sáng đi hỏa táng. Trong số đông đảo người thân, bạn bè, đồng nghiệp, nghệ sĩ và bạn đọc đến tiễn đưa nhà văn về nơi chín suối có đồng chí Trương Hòa Bình, Bí thư TW Đảng, Chánh án TAND tối cao; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng CAND, TBT Truyền hình CAND...
Hàng ngàn người ngậm ngùi tiễn đưa nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Chùm ảnh: Tiễn nhà văn Nguyễn Quang Sáng về nơi an nghỉ
Ngày 16/2, di hài nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã được đưa đi hỏa thiêu trong niềm tiếc thương vô hạn của đông đảo bạn bè, người thân và bạn đọc khắp cả nước.
Chùm ảnh: Tiễn nhà văn Nguyễn Quang Sáng về nơi an nghỉ
Ngày thơ Việt Nam 2014: Nơi quần tụ của những tấm lòng yêu nước, yêu thơ
Dẫu Hà Nội đang chìm trong đợt rét đậm, nhưng Ngày thơ Việt Nam vẫn đủ tạo nên “sức nóng” để kéo mọi người về Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi 12 năm qua, rằm tháng Giêng vẫn là dịp hội tụ của những nhà thơ và người yêu thơ. Từ Văn Miếu Môn, Khuê Văn Các, giếng Thiên Quang đến sân Thái Học, những bước chân tấp nập, rộn ràng với nụ cười tỏa sáng trên môi. Ngày thơ Việt Nam quả đã trở thành ngày hội của thi ca, của những tâm hồn yêu thơ quần tụ.
Ngày thơ Việt Nam 2014: Nơi quần tụ của những tấm lòng yêu nước, yêu thơ
Nhà văn Hữu Ước: Chật chội dưới trời xanh...
Tôi không chắc Hữu Ước có phải là người quá may mắn hay không khi phải gồng gánh cái số phận khốc liệt mà vinh quang, anh hùng mà gian khó, thanh khiết mà bụi trần, hạnh phúc mà cũng bật máu vì số phận của anh.
Nhà văn Hữu Ước: Chật chội dưới trời xanh...
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.