Chào bạn!      
Văn hoá 
Vốn sống người viết trẻ
11:47:00 01/02/2009
Khoảng 6 năm về trước, ở một lớp viết văn có rất nhiều người sáng tác luôn quanh quẩn với những đề tài "nhà mình" trong suốt 4 năm học. Năm thứ nhất viết về "bà tôi", năm thứ hai viết về "ông tôi", năm thứ ba viết về "mẹ tôi", năm cuối viết về "con mèo nhà tôi".

Có to bằng hạt cải?

Xin trích một câu nói trong Kinh Thánh khi chúa Jesus nói với một môn đệ : "Nếu người có lòng tin to bằng hạt cải, thì người có thể nói với dãy núi kia rằng:  hãy dời xuống biển, tức thì điều đó diễn ra". Và, nếu có vốn sống to bằng  hạt cải thôi, thì rất nhiều người viết trẻ đã chẳng quẩn quanh với những điều đã quá sáo rỗng. Họ không thể thoát ra được những điều mắt thấy tai nghe ở thời niên thiếu đã nhiễm vào người.

Trong hàng chục năm sáng tác, ngoài chuyện miêu tả những người bình dị, với cuộc sống và lối sống bình dị, tính cách chẳng rõ nét và về mặt văn học cũng mờ nhạt nốt. Tức là viết ra những cái truyện ngắn, dòng thơ êm đềm, phẳng lặng, chẳng có chút ấn tượng nào cho một độc giả bình thường nhất.

Đề tài tình yêu là đề tài muốn thuở. Viết để cho hay cực kỳ khó. Vậy nhưng nhiều cây bút cứ "ngấu nghiến" mãi những chuyện tình lặt vặt cá nhân. Hàng chục truyện ngắn có mô típ giống nhau, vẫn tính cách ấy, hành động ấy, không gian và thời gian vẫn là cái đã viết, chỉ khác là cái tên nhân vật với cái tên truyện.

Một biên tập viên ở một tạp chí chuyên về thế giới phụ nữ tâm sự rằng: "Với tác giả A, ban đầu có vài truyện lóe lên một tia sáng. Chúng tôi đăng để động viên, sau thấy mấy truyện gửi đến vẫn không ngoài chuyện thất tình. Tôi gọi đến nói chuyện, tác giả hồn nhiên nói rằng: nhưng mà đó là chuyện thật của em, em viết nhập tâm và cảm xúc dồi dào".

Ô hay, một người sáng tác, sao chỉ đi "khơi" cái vốn có của cá nhân, mà không nghĩ rằng văn học cần những điều hơn thế, vượt ra ngoài cá nhân(?). Vậy nhưng, những kiểu sáng tác ấy vẫn ngày ngày diễn ra và chình ình trên một số tờ báo, tạp chí nhỏ.

Mới đây, tôi được tiếp xúc với một tác giả ở thành phố Hồ Chí Minh, tuy tuổi đời không còn trẻ, được một số nhà văn đánh giá cao. Tôi hy vọng tác giả  này có thể đi tiếp được nữa, nhưng đã nhầm to. Sau khi "gặm" hết cái mình có trong người, tác giả này không chịu "nạp" tiếp mà vẫn cố tình "gặm", sinh ra hàng loạt tác phẩm què quặt, đui mù. Và cô vẫn nghĩ đó là những điều đặc sắc, không ai có. Cô lại phủ nhận tài văn của một số người khác và nghĩ mình "ở chiếu trên" họ.

Ở thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội, theo dõi trên mặt báo chí, có thể khẳng định số lượng các tác giả trẻ tương đương nhau. Trong đó, rất ít người có những năm tháng vật lộn trước cuộc đời, dám dấn thân, đi nhiều, học hỏi nhiều và lóe sáng khả năng đi xa. Phần lớn họ đã và sẽ tắt ngóm sau vài năm. Văn chương là môn nghệ thuật nghiệt ngã nhất trong số 7 môn nghệ thuật.

Nếu một ca sĩ, sau khi đã tốt nghiệp trường có chuyên ngành mình học, không thành ca sĩ nổi tiếng, thì họ vẫn có thể đi kiếm sống bằng nghề hát ở các phòng trà. Văn chương khác, văn chương không chấp nhận làng nhàng. Để tác phẩm đạt được giá trị văn chương thì trước hết, người viết phải có độ chiêm nghiệm, cảm xúc chín, sâu sắc cùng nhiều yếu tố khác.

Vậy nên, vốn sống của một số người viết trẻ chưa to bằng hạt cải. Nếu vốn sống đó to bằng hạt cải, họ đã chẳng viết hàng loạt những tác phẩm nhạt nhẽo xung quanh chuyện gia đình, rồi vài năm sau vẫn lặp lại những đề tài đó. Nếu vốn sống to bằng hạt cải, họ đã chẳng hỏi một người thầy rằng khi được giao đi phỏng vấn một người mà mình chưa biết thì phải làm thế nào. Nếu vốn sống của một số người viết trẻ to bằng hạt cải, họ đã chẳng miêu tả một con trâu ở nông thôn to và nặng như con voi, hay "nhầm nhọt" tỉnh Kiên Giang ở Nam Bộ giáp với tỉnh Hà Giang ở cực Bắc của đất  nước... Thế nhưng đã mấy ai nhận ra điều đó.

Ai chỉ ra thiếu sót cho người viết trẻ?

Nhà phê bình Nguyễn Đăng Điệp có ý kiến cho rằng, chỉ ra điều thiếu sót cho người viết văn trẻ là cách yêu quý họ thật lòng. Nhưng đã không ít nhà văn đàn anh đã "giết" các cây bút trẻ bằng việc là khen vống họ lên, khiến họ ngộ nhận, tỏ ra khinh bạc và tin rằng lời khen đó thật lòng. Nhà phê bình Nguyễn Đăng Điệp chỉ ra rằng, ưu thế của các nhà văn trẻ là họ được đào tạo cơ bản, được sống trong không gian tinh thần rộng mở, viết một cách tự do, thoải mái. Nhiều cây bút tỏ ra khá sắc sảo và bắt đầu chạm được vào thân phận của con người.

Nhưng hạn chế lớn nhất của các cây bút trẻ là vốn sống còn mỏng và dường như họ quá quan tâm đến cái tôi cá nhân của mình. Quan tâm đến cái tôi là đúng, nhưng việc quanh quẩn với vài ba cảm xúc bất chợt hay vài dòng suy tư mang vẻ triết lý sẽ làm cho nhà văn trẻ thiếu chiều sâu. Điều quan trọng trong nghệ thuật là sự trải nghiệm, chiêm nghiệm. Tư tưởng nghệ thuật của nhà văn được hình thành chính trong quá trình chiêm nghiệm sâu sắc về nhân sinh. Lê Quí Đôn đã từng nói: "Nếu trong đầu không có ba vạn cuốn sách, bước chân không đi nhiều chặng đường… thì không có gì để kể cho người khác nghe".

Vậy trước khi muốn trở thành nhà văn thì phải sống đã, sống một cách thiết thực nhất. Trên thực tế, khi nhìn vào các bậc nhà văn đàn anh đi trước, chúng ta biết được họ đã sống và viết như thế nào. Chúng ta có một Nguyên Hồng là nhà văn của người cùng khổ. Bởi số phận của họ còn được nhà văn theo đuổi suốt cả một đời, kể từ cuốn sách đầu tay "Bỉ vỏ" đến bộ tiểu thuyết đồ sộ cuối đời là "Cửa biển", 4 tập, trên 2.000 trang.

Bộ sách là tổng hợp toàn bộ kinh nghiệm sống của ông, là sự trải rộng và đúc kết mọi mặt vốn sống của ông về Hải Phòng lầm than và hướng tới cách mạng, trong đó không có nhân vật nào ông không gửi gắm một niềm yêu ghét được đẩy đến độ tận cùng.

Tất cả sáng tác của Nguyên Hồng là nhằm vào câu trả lời: Họ đã sống ra sao? Sự sống ấy, nếu cũng được gọi là sự sống, quả đã ngồn ngộn trên các trang viết của ông. Văn Nguyên Hồng khai triển, cho thấy biết bao là phong phú, là chồng chất và dồn nén cả một thế giới vừa đầy mâu thuẫn, ngang trái vừa giàu vẻ đẹp và chất thơ trong các cảnh đời và tình người!

Chúng ta có một lão nhà văn Tô Hoài miệt mài lao động, cần mẫn trau dồi, để có gia tài hàng trăm tác phẩm. Dường như ông nhìn cuộc đời bằng con mắt hiển vi, quan sát cụ thể, tỉ mỉ sự sống, ghi chép cần mẫn. Tô Hoài viết văn như anh thợ chạm khắc chăm chút tạo từng nét, dáng của sự vật lên thớ gỗ. Chính từ những điều ấy đã tạo ra những trang văn sinh động, hấp dẫn người đọc đến từng chi tiết. Một Nguyễn Huy Thiệp với chất sống ngồn ngộn mà ông đã từng nói mình làm tất cả mọi việc để có vốn sống cho viết lách.

Hay trường hợp Mạc Can, là "nhà văn trẻ" khi đã ở tuổi đã khá già. Ông đã trải qua bao nhiêu những năm tháng lăn lộn ngoài cuộc sống. Tuổi trẻ ông lầm lũi sống trên thuyền với những khát vọng. Sau  này, gần như cả cuộc đời ông là một người tạp kỹ đúng nghĩa. Tất cả những điều đó là thế mạnh làm nên các tác phẩm có sức cuốn hút, có tầm cỡ.

Người viết trẻ đã có những điều đó chưa? Chưa. Người viết trẻ còn thiếu vốn sống. Có một điều xin nói lại, sẽ có nhiều người phản đối, rằng người viết trẻ, tất nhiên tuổi đời còn ít, tuổi nghề chưa nhiều, sự va vấp và thời gian thu lượm vốn sống hạn chế. Làm sao bắt họ cứ phải có vốn sống.

Xin thưa, chuyện tuổi đời và có chịu đào sâu, đúc rút kinh nghiệm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Người viết trẻ hoàn toàn có thể thu lượm vốn sống rồi viết, hoặc vừa viết vừa thu lượm, chứ không phải ngồi một chỗ kêu gọi cảm hứng đến, và gặm mòn những điều đã quá cũ của bản thân.

Vậy ai là người sẽ giúp người viết trẻ nhận ra vốn sống hạn hẹp của họ. Xin bỏ ngỏ cho những người đã từng khen một cách quá đáng, để một số người đã tắt ngóm sau một vài năm xuất hiện.

Người viết trẻ có tha thiết với...vốn sống?

Rất nhiều người đã nói, có ông nhà văn chẳng vào ổ gái điếm ngày nào, nhưng vẫn viết về họ cực hay. Hoặc một nhà văn chưa từng tham gia chiến tranh, vẫn có truyện ngắn đặc sắc về chiến tranh. Có nghĩa vốn sống không phải là điều quyết định hoàn toàn tác phẩm?!

Một phần vốn sống, đó là những trải nghiệm, không phụ thuộc vào ý thức của người viết. Nó hiển nhiên diễn ra và để lại trong lòng người đó những ấn tượng, để sau này, những ấn tượng đó được thể hiện sinh động trên trang viết. Không ai vỗ ngực tôi sẽ đi chịu đói khát, khổ cực để có vốn sống, hoặc tôi sẽ yêu thật nhiều để có kinh nghiệm viết mà thành công. Thế nhưng một cô gái vốn dĩ đã quá lứa, trải qua vài ba mối tình không thành, đã nhiệt tình tâm sự với bạn bè rằng: "Mình sẽ yêu và yêu nữa, không thành thân được thì cũng thành văn". Quả là nực cười!

Không vào ổ điếm, nhưng người viết thành công về đề tài này đã phải đọc nhiều về nó, hoặc do bạn bè kể lại, hoặc bằng một sự cảm thụ đặc biệt nào đó mà nên. Vốn sống sẽ được hấp thụ theo nhiều con đường khác nhau. Căn bản nhất là: Đi nhiều để hiểu và sống hết mình trong đời sống nghiệm sinh; học và đọc trong sách vở, ở thầy cô và bè bạn bằng tư duy của một người cầu thị chứ không phải sự hằn học, khinh bỉ; sau nữa là chất lượng của việc sống và học tập đó.

Đã có mấy người viết trẻ dám dấn thân vì văn học, thậm chí dám hy sinh? Con số này quả là hiếm hoi, và tôi tin là họ sẽ đi xa hơn nữa, khi ý thức nghề nghiệp của họ cao và bản thân họ tự rèn giũa cho mình tính chuyên nghiệp trong sáng tác. Tôi không phủ nhận sạch trơn, rằng người viết chỉ dựa vào chút năng khiếu cá nhân mà thành nhà văn. Có trường hợp như vậy và đó là trường hợp xảy ra ở những thiên tài. Còn khi viết được vài truyện ngắn "đọc được" đã nghĩ mình trở thành thiên tài, rồi không chịu trau dồi, học hỏi thì coi như người đó đã khai tử nghiệp văn của mình.

Viết về cái mình hiểu chứ đừng viết về cái mình muốn, và đừng đánh mất mình bằng mấy lời khen đãi môi. Đó là lời khuyên chí lý cho người viết trẻ. Khi đã có vốn sống to bằng hạt cải, tác phẩm của anh sẽ vượt trên hạt cải, và anh sẽ chẳng phải là một hạt cải vô danh


Nguyễn Văn Học

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Đêm nhạc Toyota 2014: Đến gần hơn với công chúng trẻ (30/10)
     Triển lãm “Hình tượng sư tử và nghê trong nghệ thuật điêu khắc cổ Việt Nam” (30/10)
     Vietnam’s Got Talent 2014: Ngày càng khan hiếm tài năng? (30/10)
     Diễn viên Hồng Ánh tham gia Ban Giám khảo phim truyện (30/10)
     Đưa "Cây sáo thần" trở lại trọn vẹn hơn (29/10)
     Triển lãm “Chủ tịch Hồ Chí Minh với nước Nga qua tài liệu lưu trữ” (29/10)
     Nhiều hoạt động kỷ niệm 60 năm tập kết chuyển quân (29/10)
Các bài đã đăng:
     Khai mạc chương trình Du lịch về cội nguồn năm 2009 (31/01)
     Hội Xuân trên phố núi (31/01)
     Truyền hình Việt Nam và cuộc đua chất lượng (31/01)
     Nghệ sĩ "chóng mặt" chạy sô ngày Tết (30/01)
     Ảnh Lễ hội Đống Đa (30/01)
     Cánh cửa hẹp cho phim Việt 2009 (30/01)
     Khai mạc Lễ hội Xuân Thăng Long - Hà Nội 2009 (29/01)



 

1. Hai vợ chồng tử vong vì điện giật
2. Chủ tịch Quốc hội tiếp đại biểu tham dự Diễn đàn Cấp cao CNTT Việt Nam
3. Tuyên truyền về biển đảo và phòng chống ma túy cho ngư dân
4. Phối hợp đảm bảo ANTT giữa lực lượng Công an và nhà trường
5. Đêm nhạc Toyota 2014: Đến gần hơn với công chúng trẻ
6. Bộ trưởng Tài chính khẳng định nợ công trong giới hạn cho phép
7. Đưa ra nhiều giải pháp trong hợp tác phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao
8. Việt Nam trúng cử vào Ủy ban vô tuyến của Liên minh viễn thông quốc tế
9. Phá chuyên án ma túy thu 20 bánh heroin và 8 khẩu súng
10. Hà Nội: Điều chỉnh quy hoạch chi tiết khu đô thị mới Tây Nam
TIÊU ĐIỂM
Tìm giải pháp bảo tồn di sản Quần thể di tích Cố đô Huế
Quần thể di tích Cố đô Huế có 29 điểm di tích nằm rải rác trên địa bàn TP Huế và 3 huyện, thị xã của tỉnh Thừa Thiên - Huế với gần 500 hạng mục công trình chủ yếu làm từ gỗ. Những năm qua, Nhà nước và địa phương đã chi hàng ngàn tỷ đồng để quy hoạch tổng thể, bảo tồn giá trị văn hóa – lịch sử của những di tích này. Tuy nhiên, đến nay, vì nhiều lý do khác nhau nên không ít di tích đã và đang xuống cấp, hư hại...
Tìm giải pháp bảo tồn di sản Quần thể di tích Cố đô Huế
Ra mắt chương trình truyền hình thực tế “Bố ơi! Mình đi đâu thế?”
Chiều 24/10, Đài Truyền hình Việt Nam đã họp báo, giới thiệu chương trình truyền hình thực tế “Bố ơi! Mình đi đâu thế?” sẽ phát sóng bắt đầu từ 1/11/2014, vào 12h thứ Bảy hàng tuần trên kênh VTV3.
Ra mắt chương trình truyền hình thực tế “Bố ơi! Mình đi đâu thế?”
Những lỗ hổng trong quản lý xuất bản và thư viện
Cục Xuất bản, in và phát hành vừa đề nghị Vụ Thư viện (Bộ VH-TT&DL) chỉ đạo hệ thống thư viện trên toàn quốc kiểm tra, rà soát, không lưu trữ, không luân chuyển, không phục vụ bạn đọc các cuốn từ điển của tác giả Vũ Chất.
>> Thu hồi, tiêu hủy sách từ điển tiếng Việt của tác giả Vũ Chất
Những lỗ hổng trong quản lý xuất bản và thư viện
Một nhà sưu tầm cổ vật tư nhân sở hữu xác 3 con tàu cổ 1.000 năm tuổi
Sau hơn 7 năm cất công tìm kiếm, sưu tập, ông Lâm Dũ Xênh, ở huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi), người chuyên sưu tầm cổ vật đã sở hữu hàng trăm mảnh gỗ là thân tàu cổ bị đắm trên vùng biển Quảng Ngãi.
Một nhà sưu tầm cổ vật tư nhân sở hữu xác 3 con tàu cổ 1.000 năm tuổi
Hành trình phanh phui sự thật về "địa ngục trần gian" Côn Đảo
Hãng phim truyền hình TP.HCM (TFS) cho biết, phim tài liệu "Từ trái tim đến trái tim" được triển khai sản xuất, phát sóng năm 2014.
Hành trình phanh phui sự thật về "địa ngục trần gian" Côn Đảo
Mừng đại thọ GS Vũ Khiêu tuổi 100
Ngày 14/9, Hội đồng hương huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định tại Hà Nội đã tổ chức lễ mừng thọ Giáo sư, Anh hùng Lao động (AHLĐ) Vũ Khiêu bước sang tuổi 100.
Mừng đại thọ GS Vũ Khiêu tuổi 100
Các nhà văn lên tiếng về vụ việc in lậu cuốn sách của nhà văn Sơn Tùng
Loạt bài phản ánh của Báo CAND tiểu thuyết “Búp sen xanh” của nhà văn Sơn Tùng bị đánh cắp bản quyền liên tiếp và trắng trợn mang danh NXB Thời Đại, đã thu hút sự chú ý của công chúng. Nhiều nhà văn, bạn đọc cả nước rất quan tâm, bức xúc trước vấn đề mà báo đã đặt ra. Báo CAND xin phản ánh một số ý kiến của các nhà văn Việt Nam xung quanh sự việc nêu trên.
>> Tiểu thuyết nổi tiếng “Búp sen xanh” bị đánh cắp bản quyền
Các nhà văn lên tiếng về vụ việc in lậu cuốn sách của nhà văn Sơn Tùng
Người chiến sĩ CAND trong lòng công chúng điện ảnh
Đánh giá khách quan có thể thấy, phim hình sự rất khó và chưa bao giờ xứng tầm với công lao và sự dũng cảm của những chiến sĩ Công an nhân dân ngoài đời thực.
Người chiến sĩ CAND trong lòng công chúng điện ảnh
Lợi ích từ việc khai thác lễ hội phục vụ du lịch: Được hay mất nhờ tâm, tài của người quản lý?
Theo thống kê được công bố, hằng năm có khoảng 8.000 lễ hội được tổ chức trên khắp mọi miền đất nước.
Lợi ích từ việc khai thác lễ hội phục vụ du lịch: Được hay mất nhờ tâm, tài của người quản lý?
“Trong mưa giông thấy nắng”: Câu chuyện nhân văn, đầy cảm xúc về người chiến sĩ Công an
Vở diễn “Trong mưa giông thấy nắng” (kịch bản: Lê Chí Trung, đạo diễn: NSƯT Anh Tú) của Nhà hát Kịch Việt Nam ra mắt khán giả Thủ đô đêm 23/8 đã thu hút đông đảo khán giả. Đây là một trong rất ít tác phẩm sân khấu về đề tài người chiến sĩ Công an lay động được trái tim người xem qua câu chuyện thấm đẫm tính nhân văn và nóng hổi tính thời sự. Vở diễn được dàn dựng để tham dự Liên hoan Sân khấu “Hình tượng người chiến sĩ CAND” lần thứ III năm 2015.
“Trong mưa giông thấy nắng”: Câu chuyện nhân văn, đầy cảm xúc về người chiến sĩ Công an
Văn nghệ sĩ cả nước tập trung tại TP HCM tiễn đưa Nhà văn Anh Đức về nơi an nghỉ
Ngày 23/8, trụ sở Liên hiệp các hội văn học nghệ thuật TP HCM (81 Trần Quốc Thảo, quận 3, TP HCM) trở thành điểm đến của đông đảo các văn nghệ sĩ cả nước khi địa chỉ này được TP HCM chọn làm nơi tổ chức lễ tang cho tác giả của "Hòn đất" - Nhà văn Anh Đức.
>> Tác giả "Hòn Đất" về cõi vĩnh hằng: Giới văn chương tiếc thương "hòn ngọc" Nam Bộ
Văn nghệ sĩ cả nước tập trung tại TP HCM tiễn đưa Nhà văn Anh Đức về nơi an nghỉ
Vị tướng Công an mang nặng hồn thơ - tình người
Tập thơ “Tình nghĩa cuộc đời” do NXB CAND ấn hành năm 2014 của Thiếu tướng Lê Văn Khiêu (1928-2002) mang đến cho tôi bức chân dung một nhân cách, một bản lĩnh của người chỉ huy Công an nhân dân, một con người bình dị an nhiên giữa đời thường.
Vị tướng Công an mang nặng hồn thơ - tình người
Đánh thức một thời lịch sử
Tối qua, 16/8, tại Nhà hát Lớn Hà Nội đã diễn ra chương trình nghệ thuật “CAND vì nước quên thân, vì dân phục vụ - Bản hùng ca thầm lặng”, nhân dịp kỷ niệm 69 năm Ngày Truyền thống CAND (19/8/1945 - 19/8/2014), 9 năm ngày Hội toàn dân bảo vệ ANTQ và sơ kết 2 năm Cuộc vận động “Sưu tầm và Tuyên truyền kỷ vật lịch sử CAND”.
Đánh thức một thời lịch sử
Cục Xuất bản kêu khó, in lậu ai dẹp?

Cuốn tiểu thuyết “Búp sen xanh” bị vi phạm bản quyền 3 lần liên tiếp chỉ từ cuối 2013 đến nay đang khiến dư luận đặc biệt quan tâm. Vì đây là cuốn sách viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh và được đích thân Thủ tướng Phạm Văn Đồng viết lời tựa. Đây cũng là cuốn sách được NXB Kim Đồng ký bản quyền với tác giả để xuất bản tại Việt Nam, với hình thức độc quyền khai thác, đã được tái bản hàng chục lần trong hơn 20 năm qua và nằm trong tủ sách “Tác phẩm chọn lọc dành cho thiếu nhi”.

Cục Xuất bản kêu khó, in lậu ai dẹp?
Khi "một bàn tay" thách thức "một bầu trời"
Một chuyện ngoài lề diễn ra trong trận Hà Nội (HN).T&T - Hoàng Anh Gia Lai trên sân Hàng Đẫy ở vòng 22 V.League tuần rồi, đó là khi chiếc loa phát thanh trên sân thông báo ở sân Tam Kỳ, Quảng Nam đã có bàn gỡ 1-1 vào lưới Bình Dương thì cả sân vỗ tay rào rào. Và từ hàng ghế khán giả, một CĐV buột miệng: "Chắc ông ấy vung tiền hạ lệnh cho Quảng Nam đá chết bỏ Bình Dương. Đá vì người anh em HN.T&T của mình!". Người còn lại đáp ngay: "Công nhận ông ấy giỏi thật". Ông ấy là ai thế?
Khi "một bàn tay" thách thức "một bầu trời"
“Giá như đừng cho nó đi đá bóng”
Hãy khoan nói về nỗi đau và bi kịch của nền bóng đá này khi một vụ tiêu cực, dàn xếp tỉ số quy mô lớn nữa lại bị phanh phui bởi bóng đá Việt Nam đã quá quen với nỗi đau bị phản bội. Hãy nhìn vào bi kịch của những gia đình, của những người làm cha làm mẹ khi có những đứa con vào tù sau khi chơi bóng. Trong suy nghĩ của gia đình, bố mẹ, vợ con và thậm chí là bạn bè các cầu thủ nhúng chàm, chính nền bóng đá này đã làm tha hoá, đã huỷ hoại tương lai và sự nghiệp của các cầu thủ. Nếu không chơi bóng, có lẽ họ vẫn được sống một cuộc sống bình thường và không phải mang một nỗi hổ thẹn, nhục nhã khó gột rửa.
>> Lời tuyên thệ xấu xí...
“Giá như đừng cho nó đi đá bóng”
Ra mắt tổng tập “Hành trình về Phương Đông” của Baird T. Spalding
Lần đầu tiên, “Hành trình về Phương Đông” (trọn bộ 6 phần) của tác giả Baird T. Spalding, ấn bản đặc biệt - phiên bản đầy đủ nhất lần đầu tiên có mặt tại Việt Nam.
Ra mắt tổng tập “Hành trình về Phương Đông” của Baird T. Spalding
Công bố kỷ lục ‘Cụ bà cao tuổi nhất Việt Nam’
Ngày 22/7, Tổ chức kỷ lục Việt Nam cho biết, sau 3 năm thực hiện Hành trình Bách niên trường thọ S100 - chương trình tìm kiếm, chọn lọc, giới thiệu và tôn vinh tất cả các cụ ông, cụ bà sống 100 tuổi còn khỏe mạnh, minh mẫn ở khắp mọi miền đất nước, ban tổ chức đã xác minh cụ bà cao tuổi nhất Việt Nam.
Công bố kỷ lục ‘Cụ bà cao tuổi nhất Việt Nam’
Vấn đề của Arsenal: Đi tìm hình bóng Vieira
Thông tin Arsenal theo đuổi tiền vệ Khedira đang là thông tin gây sốt trên mặt báo Anh. Không chỉ vì Khedira là cầu thủ của ĐTQG Đức vừa vô địch World Cup, và thêm "một nhà vô địch" trong cái tập hợp vốn bị đánh giá là thiếu bản lĩnh, Arsenal càng có thêm cơ sở để hy vọng, mà quan trọng là vì Khedira chính là hình bóng rõ ràng nhất của cựu thủ lĩnh Vieira - người gắn liền với giai đoạn đỉnh cao "Pháo thủ".
Vấn đề của Arsenal: Đi tìm hình bóng Vieira
Quang Lê chờ mong được "Gõ cửa trái tim"
Nam ca sĩ Quang Lê sở hữu giọng hát trữ tình từng song ca với  nhiều nữ ca sĩ trên sân khấu ca nhạc ở trong nước và hải ngoại. Tuy nhiên chàng ca sĩ gốc Huế khẳng định rằng, luôn cảm thấy ăn ý và tự tin nhất khi được hát cùng với Lệ Quyên!
Quang Lê chờ mong được "Gõ cửa trái tim"
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.